Bản lĩnh của người cộng sản
Đầu năm 1931, do sự phản bội của kẻ phản tỉnh, Nguyễn Nghiêm bị thực dân Pháp bắt giữ. Chúng đưa ông qua nhiều nhà lao, từ Đức Phổ đến nhà lao Quảng Ngãi, dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man. Bản thân ông vốn mang thể trạng yếu do bệnh lao phổi, nhưng ý chí cách mạng thì xích sắt không thể khuất phục.
Trong một phiên tòa đại hình do công sứ Pháp chủ trì, tên chánh án đập bàn quát lớn:
— Nguyễn Nghiêm! Hãy khai ra nơi giấu tài liệu và danh sách Tỉnh ủy, tao sẽ cho mày sang Pháp chữa bệnh, giữ lại mạng sống!
Nguyễn Nghiêm khẽ ho một tiếng, máu thấm đỏ chiếc khăn tay rách nát. Ông đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt tên công sứ và cười nhạt:
— Các ông có thể giết chết thân xác tôi, nhưng không thể giết chết lòng yêu nước của hàng triệu người dân Việt Nam. Đảng của chúng tôi nằm trong lòng dân. Các ông muốn tìm danh sách ư? Hãy ra đường và hỏi bất kỳ người nông dân nghèo khổ nào đang cày ruộng ngoài kia!
Không khuất phục được người chiến sĩ cộng sản kiên cường, ngày 23/4/1931 (tức mùng 7 tháng 3 âm lịch), thực dân Pháp đã hèn nhát xử chém ông tại bãi cát sông Trà Khúc. Trước khi gươm hành hình vung xuống, ông vẫn hô vang khẩu hiệu cách mạng, biến pháp trường thành nơi luận tội chế độ thực dân.


