Bài viết

Bản lĩnh giữa vòng vây quân thù

An Giang17/06/2026Phường đoàn Tịnh Biên (Phường đoàn Tịnh Biên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi tìm gặp Thượng tá, thương binh Bùi Ngọc Thuận khi ông đã ở tuổi 83, đang sống hạnh phúc cùng gia đình và con cháu ở Cao Phong, Phú Thọ. Câu chuyện về người lính dũng cảm, khi chiến đấu trong lòng địch bị thương nặng, gãy tay, lòi ruột… nhưng vẫn cố gắng bò về đơn vị đã trở thành biểu tượng về sự anh dũng của những dũng sĩ diệt Mỹ năm xưa.“Tôi ở cùng đơn vị với Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Lai. Lúc đó, đơn vị đóng quân ngay trong lòng địch. Trên đường trở về thành phố Huế để chiến đấu, chúng tôi bị địch phục kích. Một số đồng chí thoát được, còn lại một số đồng chí bị thương. Trong đó tôi bị thương nặng nhất: gãy tay, gãy 3 xương sườn, thủng phổi và lòi ruột. Trong lúc cấp bách, không có cách nào khác, tôi phải tự ấn ruột vào, rồi tự băng bó và lấy bát úp vào bụng, bò tìm chỗ trú ẩn nghỉ qua một đêm, đến sáng hôm sau dùng mật khẩu tìm đồng đội và trở về căn cứ” - Thượng tá, thương binh Bùi Ngọc Thuận nhớ lại.Không chỉ Thượng tá Thuận mà ngay cả những đồng chí, đồng đội của ông chứng kiến giây phút phi thường đó cho đến tận bây giờ cũng không thể lý giải được tại sao lúc đó, giữa vòng vây quân thù ông Thuận lại có thể làm được những điều kỳ diệu đến như vậy.

Những “chuyến hàng đặc biệt”Câu chuyện về Trung tá Đoàn Trọng Cách quê ở Khánh An, Yên khánh, Ninh Bình (cũ), bây giờ là Đông Hoa Lư, Ninh Bình, tham gia chi viện cũng đầy xúc động. Nhà có hai anh em đều tham gia chiến trường miền nam. Riêng ông đã xung phong đi chi viện từ năm 18 tuổi, trực tiếp tham gia chiến đấu. Ông cho rằng, chính tình cảm gắn bó, chia ngọt sẻ bùi giữa những người đồng chí, đồng đội nơi chiến trường đã giúp ông vượt qua gian khổ, ác liệt của cuộc chiến.Trung tá Đoàn Trọng Cách bùi ngùi kể lại: “Trong suốt quá trình vào nam chiến đấu, xúc động nhất là những ngày đầu vào gặp các đồng chí cán bộ miền nam. Khi gặp chúng tôi, các anh ôm lấy tôi và hỏi thăm về tình hình phát triển ở miền bắc. Sau đó các anh dạy chúng tôi từ cách nói năng, cách tập kết, huấn luyện, cách đi rừng, cách chiến đấu và cả cách cuốn thuốc lá hút mỗi khi nhớ nhà… Là lính trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, điều kiện ở chiến trường thiếu thốn nhưng các anh luôn nhường cơm cho tôi ăn no. Ngủ các anh mắc võng ở vòng ngoài canh gác cho tôi ngủ ở vòng trong được an toàn. Chỉ bằng những hành động nhỏ nhưng tôi rất cảm động vì những sự quan tâm, tình thương mến như thế này chỉ ở chiến trường mới có”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn