Bài viết

BẢN LĨNH NGƯỜI ANH CẢ NƠI CỬA NGÕ TRƯỜNG SƠN: LIỆT SĨ TRẦN ĐỨC PHƯƠNG

Gia Lai14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dọc theo dải Trường Sơn vĩ đại, mỗi tấc đất, mỗi khúc cua đều ghi dấu bước chân kiên cường của nhiều thế hệ người con ưu tú. Tuyến đường huyền thoại ấy không chỉ in dấu thanh xuân của lứa tuổi mười chín, đôi mươi mà còn thấm đẫm máu xương của những người lính dày dặn sương gió, gác lại gia đình và cuộc sống yên bình sau hậu phương để dấn thân vào nơi lửa đạn. Câu chuyện về Liệt sĩ Trần Đức Phương – người con của phố Khâm Thiên – là một nốt nhạc trầm hùng, đầy tự hào như thế.

Rời phố Khâm Thiên, mang hào khí Thăng Long ra trậnSinh năm 1927 tại con phố Khâm Thiên sầm uất, giàu truyền thống cách mạng thuộc quận Đống Đa, thành phố Hà Nội, đồng chí Trần Đức Phương thuộc thế hệ cha anh, những người đã lớn lên và đi qua hai cuộc chiến tranh gian khổ của dân tộc. Trước khi khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, ông gắn bó với nhịp sống bình yên nơi phố cổ thân thương.Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc ông gác lại công việc bình yên, tạm biệt gia đình để tình nguyện nhập ngũ. Ở tuổi ngoài ba mươi – độ tuổi chín muồi về suy nghĩ, vững vàng về bản lĩnh, ông hành quân vượt vĩ tuyến, gia nhập lực lượng chiến đấu kiên cường trên mặt trận Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn.Người anh cả "gan vàng dạ ngọc" giữa tọa độ lửaĐược biên chế vào lực lượng công binh dũng cảm mở đường, giữ tuyến, cuộc sống của chiến sĩ Trần Đức Phương gắn liền với những "tọa độ chết" – nơi máy bay địch điên cuồng cày xới suốt ngày đêm hòng chặt đứt mạch máu giao thông chi viện cho tiền tuyến. Nơi rừng sâu nước độc, vượt qua cái đói, cái rét và cả những trận sốt rét rừng ngã nước ác nghiệt, người chiến sĩ Đống Đa vẫn giữ vẹn nguyên ý chí sắt đá.Là người anh cả dày dặn kinh nghiệm trong đơn vị, ông luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho những chiến sĩ trẻ tuổi mười chín, đôi mươi. Bất kể ngày đêm, khi tiếng còi báo động dứt, ông lại cùng đồng đội lập tức lao ra trọng điểm để rà phá bom mìn, san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông cho những chuyến xe mang nặng nghĩa tình hậu phương kịp thời ra trận với khẩu hiệu hành động nằm lòng: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".Khúc tráng ca bất tử ngày mùa hạ năm 1966Mùa hè năm 1966, chiến sự diễn ra vô cùng khẩn trương, nhu cầu chi viện vũ khí và lương thực cho các chiến trường miền Nam trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Kẻ thù điên cuồng trút hàng vạn tấn bom đạn dọc các cửa ngõ Trường Sơn hòng chặn đứng bước tiến của quân ta.Ngày 18 tháng 06 năm 1966 (nhằm ngày mùng 1 tháng Năm năm Bính Ngọ), trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp nhằm thông tuyến và bảo vệ trận địa cho đoàn xe vượt qua trọng điểm khốc liệt, chiến sĩ Trần Đức Phương đã anh dũng hy sinh dưới làn bom đạn dữ dội của kẻ thù. Ông ngã xuống ở tuổi 39 – độ tuổi chín muồi nhất của cuộc đời với bao ước mơ và hoài bão lớn lao gửi lại hậu phương. Sự hy sinh của người chiến sĩ dũng cảm đã hóa thành bất tử, hòa vào đất mẹ Trường Sơn vĩ đại, viết nên trang sử vàng chói lọi của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BẢN LĨNH NGƯỜI ANH CẢ NƠI CỬA NGÕ TRƯỜNG SƠN: LIỆT SĨ TRẦN ĐỨC PHƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa