Bản lĩnh người chiến sĩ tình báo mật và chuyến hàng cân não ở Tân Thạnh
Câu chuyện về một chuyến vận chuyển khí tài đặc biệt vượt qua mạng lưới bốt gác dày đặc của địch tại xã Tân Thạnh. Bằng việc cải trang tài tình và lợi dụng sự kiêu ngạo của binh lính ngụy, bác Năm Long đã chuyển giao thành công bản đồ tác chiến tối mật vào chiến khu an toàn.
Vào những năm chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, xã Tân Thạnh (tỉnh An Giang) là địa bàn vùng ven bị địch phong tỏa nghiêm ngặt. Địch cho dựng hàng loạt đồn bốt dã chiến dọc theo các tuyến rạch ranh xã, thành lập các đội tuần tra mật vụ trang bị chó nghiệp vụ nhằm cắt đứt hoàn toàn đường liên lạc của ta từ thị tứ hướng về căn cứ lòng dân.
Bác Năm Long khi ấy là một chiến sĩ tình báo mật, hoạt động dưới danh nghĩa một thầy giáo làng đi dạy học chữ cho con em tiểu thương vùng ven. Nhờ vỏ bọc tri thức, lịch thiệp và thông thuộc tiếng địa phương, bác thường xuyên tiếp cận được nhiều nguồn tin tức quan trọng từ phía bên kia chiến tuyến mà không bị nghi ngờ.
Mùa thu năm 1972, ban chỉ huy quân sự huyện gửi lệnh khẩn: Bác Năm Long phải bằng mọi giá vận chuyển một tấm bản đồ bố phòng và sơ đồ các bốt gác mới của địch xuyên qua trạm kiểm soát Tân Thạnh – nơi có một tên đồn trưởng khét tiếng gian hùng, đa nghi gác cửa.
Tấm bản đồ được bác khéo léo cuộn tròn, giấu vào bên trong lõi của những cây bút lông tre mà các thầy đồ ngày xưa hay dùng để viết chữ Nho, bên ngoài ngụy trang bằng một chồng sách vở cũ kỹ của học trò.
Vào một buổi chiều sương mù buông dày trên đồng lác, bác Năm Long mặc chiếc áo bà ba trắng đã sờn vai, thong dong cắp cặp táp bước về phía trạm kiểm soát. Khi vừa đến chân bốt, tên đồn trưởng giật phắt khẩu súng, quát lớn ra lệnh cho bác dừng lại để lục soát. Hắn lật tung chiếc cặp táp, thô bạo đổ hết sách vở ra bàn, ánh mắt cú vọ dừng lại ngay ở mấy cây bút lông tre đặt ở góc hộp.
Tình thế lúc đó ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần một cái vặn tay mạnh của hắn làm gãy thân tre là bí mật của tổ chức sẽ bị phơi bày. Bằng sự bình tĩnh tuyệt vời của một người chiến sĩ tình báo dạn dày, bác Năm Long không hề đổi sắc mặt. Bác khẽ mỉm cười điềm đạm, thong thả lấy từ trong túi áo ra một chiếc kính cận, vừa lau kính vừa nói bằng giọng ôn tồn:
"Mấy thầy lính vất vả quá. Tôi chỉ là chân dạy chữ dạo cho sắp nhỏ ở xóm trong, mấy cây bút tre này tự tay tôi gọt đẽo để tập cho tụi nhỏ viết chữ cho ngay ngắn. Thầy đồn trưởng đây tướng mạo uy nghi, chắc ngày xưa cũng là bực học rộng tài cao, nhìn qua là hiểu thấu lòng dạ người đưa đò như tôi mà."
Đòn "tâm lý chiến" đánh trúng vào lòng kiêu ngạo và sự hiếu danh của tên đồn trưởng. Nghe những lời ca tụng bùi tai lại thấy phong thái ung dung, nho nhã của bác, hắn đâm ra chủ quan, vứt mạnh mấy cây bút tre trả lại vào cặp rồi xua tay chửi đổng:
"Thôi, dẹp đi! Tưởng có gì lạ, toàn là ba cái đồ học chữ nghèo kiết xác. Đi mau lên cho khuất mắt, đừng có lảng vảng ở đây làm tao mất công!"
Vượt qua được cửa ải tử thần, bác Năm Long bình tĩnh rảo bước nhanh qua rặng tràm, rẽ thẳng vào con đường mòn dẫn ra bến sông. Chuyến hàng cân não đã cập bến an toàn, tấm bản đồ tác chiến quý giá được bàn giao nguyên vẹn cho lực lượng chủ lực ngay trong đêm, chuẩn bị cho trận đánh giải phóng vành đai Tân Thạnh vang dội sau này.


