Cựu chiến binh

BẢN LĨNH NGƯỜI CHIẾN SĨ TÌNH NGUYỆN TRUNG ĐOÀN 143 VỚI NHỮNG TẤM HUÂN, HUY CHƯƠNG CAO QUÝ

Khánh Hòa26/06/2026Lê Hoàng Nguyên (Đoàn Phường Phan Rang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRUNG SỸ NGUYỄN VĂN THẢO – BẢN LĨNH NGƯỜI CHIẾN SĨ TÌNH NGUYỆN TRUNG ĐOÀN 143 VỚI NHỮNG TẤM HUÂN, HUY CHƯƠNG CAO QUÝ

Trong trang sử vàng vinh quang của Quân đội Nhân dân Việt Nam, nửa cuối thập niên 1980 là giai đoạn đầy thử thách nhưng cũng vô cùng kiêu hãnh. Gác lại hoài bão cá nhân, một thế hệ thanh niên Việt Nam đã lên đường vượt biên giới để thực hiện Nhiệm vụ quốc tế (NVQT) cao cả, giúp nhân dân nước bạn hồi sinh từ tro tàn của chế độ diệt chủng và bảo vệ bình yên cho vùng biên cương lãnh thổ. Câu chuyện binh nghiệp của chú Nguyễn Văn Thảo — người con ưu tú của mảnh đất Phan Rang - Tháp Chàm, chiến sĩ kiên trung thuộc biên chế Trung đoàn 143, Sư đoàn 315 (e143, f315) — chính là một minh chứng sáng ngời cho tinh thần quả cảm, can trường của thế hệ cha anh ngày ấy.

Can Trường Nơi Trận Tuyến Khốc Liệt e143, f315

Chú Nguyễn Văn Thảo sinh ngày 14/06/1967 tại mảnh đất phố thị Phan Rang - Tháp Chàm (PRTC), tỉnh Ninh Thuận, mang trong mình dòng máu kiên cường của người con dân tộc Kinh. Được trang bị nền tảng học vấn vững vàng 10/12 (hệ học vấn uy tín thời bấy giờ), khi vừa bước vào tuổi mười tám tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng cách mạng, chú đã hăng hái nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, tòng quân nhập ngũ vào tháng 8 năm 1985.

Sau thời gian huấn luyện quân sự nghiêm ngặt, chú được biên chế về đơn vị Trung đoàn 143 thuộc Sư đoàn 315 (e143, f315) — một trong những đơn vị chủ lực kiên cường dạn dày sương gió, trực tiếp hành quân ra mặt trận đất bạn thực hiện nghĩa vụ quốc tế.

"Thời hoa lửa" của chú là chuỗi ngày đối mặt trực diện với muôn vàn hiểm nguy: từ những bãi mìn dày đặc, những trận tập kích bất ngờ của kẻ thù ẩn náu trong rừng sâu, cho đến cái đói, cái khát và những trận sốt rét rừng ngã nước.

Bằng sự mưu trí, dũng cảm và tinh thần kỷ luật nghiêm minh, chú cùng đồng đội kiên cường bám trụ trận địa, hoàn thành xuất sắc các chiến dịch truy quét và bảo vệ vững chắc địa bàn.

Chặng đường dấn thân bền bỉ ấy kéo dài đến tháng 12 năm 1988. Với những đóng góp đặc biệt xuất sắc và chiến công hiển hách trên chiến trường, chú hoàn thành nghĩa vụ quân sự vẻ vang, được phong cấp bậc Trung sỹ và vinh dự nhận các phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước:

Huân chương Chiến công Hạng Ba (Chiến công H3)

2 Huy chương Chiến sĩ vẻ vang Hạng Ba (2 HC vẻ vang H3)

Giữ Vẹn Sắc Áo Bộ Đội Cụ Hồ Nơi Đất Mỹ Hương

Hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quốc tế vẻ vang, Trung sỹ Nguyễn Văn Thảo trở về quê hương Ninh Thuận, tiếp tục bước vào một trận tuyến mới thời bình — lao động sản xuất, lập thân lập nghiệp và nỗ lực bươn chải xây dựng kinh tế gia đình. Hành trang chú mang theo chính là bản lĩnh kiên định, sự ngay thẳng và tính kỷ luật nghiêm cẩn đã được trui rèn qua lửa đỏ chiến trường.

Sự tận tụy và uy tín của chú đối với công tác hội và cộng đồng địa phương luôn gắn liền với các mốc thời gian đáng nhớ:

Vào ngày 5/1/1995, chú hoàn tất các thủ tục củng cố hồ sơ nghĩa vụ, tự hào mang mã số lưu trữ cựu chiến binh 617.

Đến năm 2012, chú cùng gia đình ổn định cuộc sống hiền hòa, an cư lạc nghiệp vững vàng tại xã Mỹ Hương (huyện Ninh Sơn, tỉnh Ninh Thuận). Tại đây, chú vinh dự tham gia sinh hoạt và trở thành một Hội viên gương mẫu, nhiệt thành của Hội Cựu chiến binh địa phương.

Tại quê hương Mỹ Hương hôm nay, ở tuổi lục tuần dạn dày sương gió, chú Nguyễn Văn Thảo luôn giữ vẹn nguyên phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ": sống giản dị, đức độ và chan hòa với nhân dân. Chú luôn là cây cao bóng cả, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình, con cháu và luôn nhận được sự kính trọng, mến mộ sâu sắc từ bà con lối xóm xung quanh.

"Thời hoa lửa luồn rừng, bám chốt, dốc hết tuổi xuân cùng e143, f315 năm xưa nay đã khép lại, người Trung sỹ năm ấy nay đã trở về sống an nhiên, trọn vẹn nghĩa tình giữa lòng quê hương Mỹ Hương yêu dấu. Nhưng tinh thần thép và tấm lòng son sắt của người lính năm 1985 cùng những tấm Huân, Huy chương lấp lánh trên ngực áo vẫn luôn rực cháy trong tim chú, mãi mãi là niềm tự hào kiêu hãnh của gia đình và dòng họ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn