Bản lĩnh người lính cụ Hồ trên mặt trận kinh tế
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức vẫn còn mãi. Đến giờ, thương binh Tô Trọng Bôn, thôn 11, xã Lưỡng Vượng (TP Tuyên Quang) vẫn không quên những đau thương của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Tham gia cuộc chiến, ông cũng bị 2 mảnh pháo ghim vào đầu và chân, tưởng chừng không qua khỏi. Đến nay, mảnh pháo trong đầu vẫn còn. Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau nhắc ông nhớ về chiến trường khốc liệt, về đồng đội đã hy sinh và những ký ức không thể nào quên.
Sau khi xuất ngũ, ông Bôn khởi nghiệp bằng nghề chăn nuôi vịt và làm đồ mộc. Nhờ tinh thần tự học, ông phát triển mô hình nuôi vịt siêu trứng và sản xuất giống vịt nổi tiếng ở Tuyên Quang, tạo thu nhập vài trăm triệu đồng/năm. Đến năm 2006, khi thị trường vịt giống bão hòa, ông chuyển sang sản xuất đồ mộc, đầu tư lớn vào nhà xưởng, máy móc và đội ngũ thợ. Sản phẩm của ông được tiêu thụ khắp trong và ngoài tỉnh, đem lại doanh thu hàng tỷ đồng mỗi năm.
Thành công trong kinh tế, ông Bôn còn tích cực hỗ trợ đồng đội, tham gia xây nhà tình nghĩa, thăm hỏi gia đình chính sách, và đóng góp cho cộng đồng. Ông đã nhận nhiều bằng khen từ UBND tỉnh nhờ thành tích trong phong trào “Cựu chiến binh giúp nhau giảm nghèo, làm kinh tế giỏi” và “Đền ơn đáp nghĩa”. Với ông, còn sức khỏe là còn cống hiến cho quê hương.
Cho đến nay, những ký ức về những ngày tháng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn còn in đậm trong tâm trí thương bệnh binh Trần Mạnh Mật, thôn 3, xã Lưỡng Vượng (TP Tuyên Quang). Từ năm 1977 đến năm 1988, ông tham gia cuộc kháng chiến chống quân xâm lược tại Lai Châu và Lào Cai. Đến năm 1989, ông được phong hàm Đại úy, giữ chức Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316, Quân khu 2, trực tiếp chỉ huy 5 đại đội chiến đấu ở Hà Giang. Trong 10 năm đánh giặc Tàu ở biên giới phía Bắc ông được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhất và Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì.
Năm 1991, ông Mật phục viên về địa phương phát triển kinh tế. Khi thấy mảnh đất của quốc phòng ở cạnh nhà để hoang, cỏ mọc rậm rạp, ông đã xin mượn lại 4 ha để phát triển mô hình vườn, ao, chuồng… Với phương châm lấy ngắn, nuôi dài, hễ cứ có tiền từ hoa màu, ông lại mua cây giống gieo trồng vụ tiếp và chăm chút cho đàn trâu, bò sinh sôi, nảy nở. Tiền thu được từ trăn nuôi, trồng trọt sau nhiều năm tích cóp, năm 2014 ông dựng được ngôi nhà khang trang. Gia đình ông cũng là hộ khá giả trong thôn.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức hào hùng về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn còn in đậm trong tâm trí của những người lính và cả nhân dân Tuyên Quang. Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về trách nhiệm bảo vệ, xây dựng đất nước. Tuyên Quang đã, đang và sẽ luôn là mảnh đất anh hùng. Nơi hun đúc tinh thần yêu nước và sự đoàn kết dân tộc, đóng góp vào sự phát triển và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.



