Bản Lĩnh Người Lính Trên Đỉnh Núi Cao Bằng
Bản Lĩnh Người Lính Trên Đỉnh Núi Cao Bằng
Bản Lĩnh Người Lính Trên Đỉnh Núi Cao Bằng
Tháng 4 năm 1979, khi tiếng súng của đợt giao tranh ác liệt nhất vừa tạm lắng, nhưng biên giới vẫn chưa một ngày bình yên, ông Nguyễn Thắng Tuyên khoác ba lô lên Cao Bằng. Năm ấy, ông 34 tuổi – cái tuổi không còn quá trẻ để háo hức, nhưng đủ độ chín chắn và bản lĩnh của một người đàn ông từng trải, sinh ra và lớn lên trong thời loạn lạc (1945).
· Pháo Đài Giữa Mây Mù Và Đá Tai Mèo
Vị trí ông Tuyên đứng chân là một chốt điểm nằm cheo leo giữa trập trùng núi đá vôi tai mèo sắc nhọn. Tháng Tư ở Cao Bằng, sương mù vẫn đặc quánh như sữa, bao trùm lên vạn vật, khiến tầm nhìn chỉ còn vài mét. Những ngày đầu mới lên chốt là thử thách thần kinh khủng khiếp nhất. Giữa màn đêm tĩnh mịch của rừng núi, một tiếng cành cây gãy, một tiếng đá lăn hay tiếng gió rít qua khe núi cũng đủ khiến ông và đồng đội căng mình, ngón tay không rời cò súng. Sự căng thẳng kéo dài từng giây, từng phút, nhưng không một ai rời vị trí. Ông Tuyên hiểu, vị trí này không chỉ là một mỏm đá, mà là phên dậu của Tổ quốc. Mất chốt là mất đất.
· Tình Đồng Đội Giữa Giá Rét
Đơn vị của ông là một tập hợp đặc biệt. Có những chàng trai trẻ măng vừa mới rời ghế nhà trường, mặt còn vương nét thư sinh, viết thư về nhà nét chữ còn run vì lạnh. Lại có những người lính dạn dày sương gió, đã kinh qua cuộc kháng chiến chống Mỹ như ông. Sự chênh lệch tuổi tác và kinh nghiệm bị xóa nhòa bởi mục tiêu chung: Giữ đất. Trên đỉnh núi đá khô khốc, nước quý hơn vàng. Ông nhớ mãi những khi bi đông cạn khô, anh em phải chắt chiu chia nhau từng nắp nước nhỏ. Giữa cái giá lạnh thấu xương của sương đêm biên giới, họ ngồi tựa lưng vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm và những lời động viên vụng về nhưng chân thật: "Cố lên em, gắng giữ chốt cho chắc, rồi mai mốt về xuôi đi học lại".
· Trách Nhiệm Của Người Đi Trước
Ở tuổi 34, ông Tuyên nhìn những đồng đội trẻ với ánh mắt của một người anh cả. Ông luôn tâm niệm và nhắc nhở anh em: "Ở nơi tiền tuyến này, sự bình yên của hậu phương được đánh đổi bằng sự kiên cường của chúng ta." Ông hiểu rằng, mỗi đêm ông thức trắng, là một đêm mẹ già, vợ con ở quê nhà được ngủ yên. Suy nghĩ ấy biến thành trác nhiệm, thành sức mạnh để ông trụ vững giữa những cơn đói, cơn khát và hiểm nguy rình rập.
· Ký Ức Khắc Sâu
Cuộc chiến nào cũng có mất mát. Có những nỗi đau không thể gọi tên, những người bạn ngã xuống khi tuổi đời còn xanh, ông Tuyên chỉ biết nén chặt vào lòng, khắc sâu hình ảnh họ để lấy đó làm động lực bước tiếp.Khi hoàn thành nhiệm vụ và rời Cao Bằng, ông Nguyễn Thắng Tuyên không mang theo chiến lợi phẩm gì cao sang. Hành trang ông mang về là ký ức hào hùng về một thời đứng giữa biên giới, "đầu đội trời, chân đạp đá", sống trọn vẹn và kiêu hãnh với trách nhiệm của một người lính. Đó là những tháng ngày ông đã sống xứng đáng nhất với thế hệ sinh năm 1945 của mình.



