Bài viết

BẢN LĨNH NGƯỜI TRUNG SĨ VÀ VẾT HẰN DA CAM NƠI TUYẾN LỬA

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẢN LĨNH NGƯỜI TRUNG SĨ VÀ VẾT HẰN DA CAM NƠI TUYẾN LỬA

Mỗi dòng thông tin trích ngang của chú Phạm Đức Cường (dân tộc Kinh, sinh năm 1947) là một trang sử sống động, ghi dấu một thời kỳ oanh liệt của cả dân tộc. Nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn leo thang ác liệt, tuổi thanh xuân của chú gắn liền với những tọa độ lửa khốc liệt và những cống hiến thầm lặng cho nền hòa bình hôm nay.

1. Tuổi 18 xếp bút nghiên, tình nguyện ra tiền tuyến (3/1965)

Tháng 3 năm 1965 trở thành cột mốc thiêng liêng mở đầu cho chặng đường binh nghiệp vẻ vang của chú Phạm Đức Cường khi vừa tròn 18 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của hoài bão và khát vọng. Đây là thời điểm đế quốc Mỹ bắt đầu đổ quân ồ ạt vào miền Nam và tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc.

Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chú gác lại hậu phương để khoác lên mình màu áo lính Cụ Hồ. Bước chân của người chiến sĩ trẻ tuổi 18 ngày ấy tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ, hành quân xẻ dọc Trường Sơn hướng về mặt trận rực lửa.

2. Bản lĩnh người Trung sĩ – Chỉ huy phân đội kiên cường (H3)

Trong khói lửa của chiến trường, chú Phạm Đức Cường đã tôi luyện cho mình một ý chí thép và bản lĩnh vượt trội qua từng trận đánh. Với tinh thần trách nhiệm, sự dũng cảm và mưu trí, chú đã nhanh chóng trưởng thành và được phong quân hàm Trung sĩ (H3).

Là một người chỉ huy phân đội dạn dày nơi tuyến đầu cam go, chú không chỉ vững tay súng tiến công mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, kề vai sát cánh cùng anh em đồng đội bám trụ trận địa, vượt qua lằn ranh mong manh giữa sự sống và cái chết dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù.

3. Nỗi đau chất độc da cam và tấm lòng sắt son thời bình (7/10)

Chiến tranh khép lại, non sông thu về một mối nhưng kẻ thù đã để lại những vết sẹo tàn khốc lên cơ thể của những người lính. Những năm tháng bám trụ tại các vùng ven rực lửa, xuyên rừng Trường Sơn dưới những trận mưa hóa chất hủy diệt của địch đã khiến chú Phạm Đức Cường bị nhiễm Chất độc da cam / dioxin. Vết hằn độc chất ấy đau đớn gặm nhấm sức khỏe của chú mỗi ngày khi trở về với cuộc sống đời thường.

Thế nhưng, với bản lĩnh của người lính năm xưa, chú vẫn kiên cường vượt qua bệnh tật để lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình và khẳng định uy tín tại địa phương. Cột mốc ngày 7 tháng 10 ghi dấu một sự kiện vô cùng ý nghĩa trong hồ sơ của chú (đây có thể là ngày chú vinh quang nhận quyết định phục viên xuất ngũ, ngày vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng, hoặc ngày chú chính thức tham gia vào Hội Cựu chiến binh Việt Nam tại địa phương). Dù ở thời chiến hay thời bình, người Trung sĩ năm xưa vẫn vẹn nguyên phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ", luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.


Hành trình ra trận từ lứa tuổi 18 đôi mươi, chú Phạm Đức Cường đã sống những năm tháng thanh xuân không hối tiếc. Nỗi đau da cam có thể hằn lên thân thể, nhưng ý chí và vinh quang của một người lính kiên trung sẽ mãi là tài sản tinh thần vô giá, là niềm tự hào bất tử của gia đình và quê hương.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BẢN LĨNH NGƯỜI TRUNG SĨ VÀ VẾT HẰN DA CAM NƠI TUYẾN LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa