Bản Lĩnh Thép Mùa Xuân 1975
Trong ký ức của Nguyễn Xuân Liêm, có những ngày tháng không bao giờ phai mờ. Đó không chỉ là những trận đánh, mà là những khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh như một làn khói súng.
Trong ký ức của Nguyễn Xuân Liêm, có những ngày tháng không bao giờ phai mờ. Đó không chỉ là những trận đánh, mà là những khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh như một làn khói súng.
Sáng ngày 2 tháng 1 năm 1975, bầu trời Phước Long còn phủ một lớp sương mỏng. Trong chiếc xe tăng 363, Chính trị viên Đại đội Nguyễn Xuân Liêm ngồi lặng vài giây trước khi nhận lệnh tấn công. Ông biết trận đánh này không chỉ là một trận đánh bình thường. Nó có thể mở ra một bước ngoặt cho cả cuộc chiến. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ “cửa mở” tại ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi, tiến thẳng vào trung tâm thị xã. Ba chiếc xe tăng là 363, 948 và 944 tiến lên, mặt đất rung chuyển dưới bánh xích thép.
Nhưng chiến trường không bao giờ diễn ra theo đúng kế hoạch. Hỏa lực địch dày đặc như một bức tường lửa. Đạn pháo nổ xung quanh, đất đá tung lên như mưa. Một chiếc xe tăng hết đạn, buộc phải lùi lại. Một chiếc khác bị kẹt pháo, đứng bất động giữa làn đạn. Chỉ còn lại xe tăng 363. Bên trong xe, không khí căng như dây đàn. Đạn dược còn rất ít. Phía trước là hỏa lực địch. Phía sau là đồng đội đang chờ đợi. Khoảnh khắc đó, người chỉ huy trẻ tuổi không do dự. Ông nói, giọng dứt khoát, như một mệnh lệnh khắc vào thép: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!.” Chiếc xe tăng 363 tiếp tục tiến lên. Không còn đội hình. Không còn sự yểm trợ đầy đủ. Chỉ còn ý chí. Đạn địch bắn tới, kim loại va chạm chan chát vào thân xe. Không gian bên trong rung lên từng hồi. Nhưng ông Liêm vẫn bình tĩnh, mắt không rời khỏi hướng tiến công. Ông ra lệnh cho lái xe tiến lên, lợi dụng từng địa hình, từng góc khuất để áp sát. Khi bị bao vây, ông chỉ huy phản công quyết đoán, khiến đội hình địch rối loạn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, không ai nghĩ đến việc quay đầu. Chiếc xe tăng 363 như một mũi tên thép, xuyên qua tuyến phòng thủ, tiến thẳng vào trung tâm thị xã.
Và rồi, phòng tuyến địch bắt đầu sụp đổ. Trận đánh Phước Long kết thúc bằng chiến thắng. Đó là chiến thắng mở màn, là tín hiệu đầu tiên báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của đối phương trong mùa Xuân năm ấy.
Sau Phước Long, ông tiếp tục chiến đấu tại Xuân Lộc, rồi tiến công sân bay Biên Hòa. Chiến tranh đi qua tuổi trẻ của ông bằng khói, lửa, và những mất mát không thể đếm được.
Năm 1976, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Nhưng khi nhắc về điều đó, ông chưa bao giờ nói về mình như một người hùng. Ông chỉ nói về đồng đội. Những người đã cùng ông tiến lên. Những người đã không trở về.
Năm 1987, Thiếu tá Nguyễn Xuân Liêm rời quân ngũ, trở về quê hương ở Thái Bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì vẫn ở đó. Ở tuổi 79, với thương tật 4/4, ông vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc. Không phải vì ông muốn nhớ. Mà vì có những điều, khi đã sống qua, sẽ trở thành một phần của con người. Chiếc xe tăng 363 không chỉ là một cỗ máy chiến tranh. Nó là biểu tượng của ý chí. Của lòng dũng cảm. Của một lời nói vẫn còn vang vọng đến hôm nay: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!.”


