Bản lĩnh thép và ký ức 81 ngày đêm Thành cổ
Người lính bước ra từ "cõi chết" Quảng Trị năm 1972, dùng nghị lực phi thường để viết tiếp bài ca hy vọng giữa đời thường.
Trong danh sách những người con ưu tú của quê hương, bác Trần Văn Hùng (sinh năm 1952) là một biểu tượng của tinh thần quả cảm. Nhập ngũ năm 1970, bác được trui rèn qua nhiều chiến dịch, nhưng ký ức sâu đậm và khốc liệt nhất chính là cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Đó là mùa hè mà cả thế giới phải nín thở dõi theo "cối xay thịt" Quảng Trị. Bác Hùng cùng đồng đội chốt giữ trong lòng Thành cổ dưới làn mưa bom bão đạn mà quân địch dội xuống không ngừng nghỉ. Bác kể, đất đá ở đó bị cày xới đến mức tơi tả, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi, chỉ có ý chí của con người là vẫn đứng vững.
Bác Hùng nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ 18, đôi mươi. Có những trận đánh, bác phải chứng kiến người bạn thân thiết nhất hy sinh ngay trước mắt mình mà không thể làm gì hơn ngoài việc siết chặt tay súng. Bản thân bác cũng bị thương nặng trong một đợt pháo kích dữ dội của địch.
Rời chiến trường với tỉ lệ thương tật 2/4, mang trong mình những mảnh đạn chưa thể lấy ra, bác Hùng trở về quê hương nhưng không hề gục ngã. Với bác, việc được sống sót trở về đã là một phép màu, và bác phải sống sao cho xứng đáng với những người đã mãi mãi nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn.
Trở về đời thường, bác Hùng đối mặt với muôn vàn khó khăn của thời kỳ bao cấp và những cơn đau mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, phẩm chất người lính đã giúp bác vượt qua tất cả. Bác vừa lao động sản xuất, vừa tham gia công tác tại địa phương với tinh thần trách nhiệm cao nhất.
Hiện nay, bác Hùng thường xuyên tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cho đoàn viên, thanh niên. Những câu chuyện của bác về lòng trung thành, về sự hy sinh và ý chí vượt khó đã chạm đến trái tim của hàng nghìn bạn trẻ. Bác là minh chứng sống cho câu nói của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế". Với bác, giáo dục thế hệ trẻ chính là cách để tri ân đồng đội, để "thời hoa lửa" mãi là niềm tự hào của dân tộc.


