Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bản lĩnh trong vòng vây

Đêm ấy, đơn vị Cu Nâu đang thực hiện nhiệm vụ thì tình hình phía trước bất ngờ trở nên căng thẳng. Con đường quen thuộc bị chia cắt, liên lạc giữa một số bộ phận gặp khó khăn. Mọi người hiểu rằng mình đang ở trong một tình huống rất bất lợi.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bản lĩnh trong vòng vây

Đêm ấy, đơn vị Cu Nâu đang thực hiện nhiệm vụ thì tình hình phía trước bất ngờ trở nên căng thẳng. Con đường quen thuộc bị chia cắt, liên lạc giữa một số bộ phận gặp khó khăn. Mọi người hiểu rằng mình đang ở trong một tình huống rất bất lợi.

Không khí trong đơn vị trở nên nặng nề.

Một vài chiến sĩ trẻ bắt đầu lo lắng.

Cu Nâu cũng hồi hộp, nhưng anh nhớ lời tiểu đội trưởng Hòa:

— Gặp khó khăn càng phải bình tĩnh. Hoảng loạn chỉ làm mọi việc khó hơn.

Cu Nâu nhìn những người đồng đội bên cạnh.

Anh hiểu rằng lúc này điều quan trọng nhất không phải là nói những lời mạnh mẽ, mà là giữ tinh thần ổn định và làm đúng phần việc được giao.

Một người bạn khẽ hỏi:

— Bây giờ phải làm sao?

Cu Nâu đáp:

— Cứ bình tĩnh. Mình còn đồng đội ở đây.

Câu nói đơn giản ấy khiến người bạn trấn tĩnh hơn.

Những người lính ngồi sát bên nhau, nghe cán bộ phổ biến tình hình và chờ chỉ thị. Không ai tự ý hành động. Người kiểm tra lại quân trang, người động viên chiến sĩ trẻ còn bối rối, người nhắc nhau giữ sức.

Thời gian trôi rất chậm.

Trong lúc chờ đợi, Cu Nâu nhớ đến quê nhà.

Anh nhớ mái nhà tranh ở Quỳnh Đôi.

Nhớ người cha đã tiễn mình lên đường.

Nhớ những ngày chăn trâu và những bữa cơm nghèo.

Bất chợt, anh thấy lòng mình vững hơn.

Anh nghĩ:

“Mình đã đi xa đến đây không phải để hoảng sợ. Phải bình tĩnh, phải tin đồng đội và chờ đúng lúc.”

Tiểu đội trưởng Hòa đi qua, nhìn Cu Nâu rồi gật đầu.

Không cần nhiều lời, cả hai đều hiểu nhau.

Một lúc sau, tình hình dần có hướng giải quyết. Đơn vị nhận được chỉ thị mới và từng bước ổn định lại đội hình.

Cu Nâu thở phào.

Người bạn bên cạnh nói:

— Lúc nãy tôi tưởng không biết phải làm thế nào.

Cu Nâu cười:

— Tôi cũng lo chứ. Nhưng có đồng đội thì mình không được mất bình tĩnh.

Đêm ấy, sau khi mọi việc tạm ổn, Cu Nâu ngồi im rất lâu.

Anh hiểu rằng bản lĩnh của người lính không phải là không biết sợ.

Bản lĩnh là khi đứng trước hoàn cảnh khó khăn vẫn giữ được sự tỉnh táo; khi lo lắng vẫn biết nghe lệnh; khi gặp thử thách vẫn không bỏ đồng đội.

Từ cậu bé từng chăn trâu trên cánh đồng Quỳnh Đôi, Cu Nâu đã đi qua biết bao chặng đường.

Những ngày gian khổ đã giúp anh hiểu rằng sức mạnh lớn nhất không chỉ nằm ở mỗi con người, mà còn nằm trong niềm tin giữa những người cùng chung một hàng ngũ.

Và đêm ấy, giữa lúc khó khăn nhất, Cu Nâu đã trưởng thành thêm một bước.

Không hoảng loạn. Không bỏ đồng đội. Không đánh mất niềm tin.

Đó chính là bản lĩnh mà anh mang theo trên những chặng đường tiếp theo của đời quân ngũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn