Bài viết

BẢN MẬT MÃ DƯỚI ÁNH HỎA CHÂU

Trần Thị Tư, khi ấy là một cô gái với lứa tuổi đôi mươi tươi đẹp, hằng ngày làm bạn với những dãy số và những chiếc máy đánh chữ lạch cạch. Nhiệm vụ của cô và đồng đội tại đơn vị 9920 là đảm bảo những mệnh lệnh của Bộ Tổng tham mưu được chuyển đi chính xác, tuyệt mật và không bao giờ bị gián đoạn.

Thái Nguyên20/04/2026Đinh Thị Thắm (Trường TH Nam Tiến I)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẢN MẬT MÃ DƯỚI ÁNH HỎA CHÂU

Giữa những năm tháng miền Bắc oằn mình dưới làn bom Mỹ, tại một căn hầm bí mật sâu trong lòng đất Hà Nội, đơn vị 9920 vẫn hoạt động không nghỉ. Đó là nơi tập trung những dòng chảy thông tin quan trọng nhất từ khắp các chiến trường dồn về.

Trần Thị Tư, khi ấy là một cô gái với lứa tuổi đôi mươi tươi đẹp, hằng ngày làm bạn với những dãy số và những chiếc máy đánh chữ lạch cạch. Nhiệm vụ của cô và đồng đội tại đơn vị 9920 là đảm bảo những mệnh lệnh của Bộ Tổng tham mưu được chuyển đi chính xác, tuyệt mật và không bao giờ bị gián đoạn.

"Ở đây, một sai sót nhỏ của chúng ta có thể trả giá bằng máu của đồng đội ngoài mặt trận. Con chữ phải đi trước, đạn mới bắn trúng đích," chị Hà thường nhắc nhở cô như vậy.

Vào mùa đông năm 1972, khi chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" nổ ra, hầm làm việc rung chuyển theo từng đợt bom B-52. Đèn điện vụt tắt, Tư và các đồng đội phải thắp nến và đèn dầu để tiếp tục làm việc. Trong ánh sáng leo lét ấy, Tư miệt mài dịch những dòng mật mã khẩn từ mặt trận Quảng Trị gửi về.

Mồ hôi thấm đẫm lưng áo lính, nhưng đôi tay cô không hề run rẩy. Cô biết, trong tập hồ sơ cô đang xử lý là kế hoạch phối hợp tác chiến cho chiến dịch giải phóng sắp tới. Có những đêm, tiếng loa phóng thanh báo động vang lên dồn dập, mọi người phải di chuyển vào hầm trú ẩn, nhưng Tư vẫn tình nguyện ở lại trực máy, vì "mạch máu" thông tin không thể ngừng chảy dù chỉ một giây.

Chiến tranh kết thúc, đơn vị 9920 hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử. Bà Trần Thị Tư trở về với cuộc sống đời thường, mang theo ký ức về những đêm không ngủ dưới hầm sâu. "Thời hoa lửa" của bà không phải là tiếng nổ của lựu đạn, mà là nhịp đập hối hả của những bản mật mã, là niềm tự hào khi biết rằng mình đã góp phần bảo vệ sự an toàn cho Bộ não chỉ huy của quân đội nhân dân Việt Nam.

Đối với bà, đơn vị 9920 không chỉ là nơi làm việc, mà là nơi tuổi thanh xuân của bà đã nở hoa rực rỡ nhất – một đóa hoa thơm ngát giữa lửa đạn và khói bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn