BẢN NGẮN, MẠCH LẠC
“Bóng hồng thép” của đường 1C
Năm 1966, khi tuyến vận tải trên biển gặp nhiều khó khăn, tuyến đường 1C được hình thành để vận chuyển vũ khí, lương thực và cán bộ về Tây Nam Bộ.
Trên tuyến đường ấy, nhiều thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ đã làm những công việc vô cùng nguy hiểm.
Lê Thị Hương là một trong số đó.
Bà tham gia thanh niên xung phong khi mới 16 tuổi và được phân công vào Đại đội Nguyễn Việt Khái 2, vận chuyển hàng từ Campuchia về Hà Tiên.
Mỗi chuyến đi, các chiến sĩ phải mang theo khoảng 30kg hành trang. Có đoạn chèo xuồng, có đoạn phải vác xuồng đi bộ. Có lúc đất lún đến ngang hông.
Điều kiện sinh hoạt cũng vô cùng khắc nghiệt. Nước phèn mặn, bệnh sốt rét, thiếu thuốc và thiếu gạo luôn đe dọa sức khỏe của mọi người.
Nguy hiểm hơn cả là bom đạn và biệt kích.
Kênh Vĩnh Tế trở thành một trong những điểm vượt sông đầy hiểm nguy. Máy bay địch thường xuyên quần thảo, B52 liên tục ném bom, nhiều khu vực còn có bom bi và mìn.
Nhưng các thanh niên xung phong vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.
Khi một tuyến bị phát hiện, họ lập tức tìm đường khác.
Nhờ sự sáng tạo và lòng quả cảm ấy, đường 1C vẫn giữ được mạch vận chuyển giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Đường 1C – “đường Trường Sơn ở đồng bằng” – mãi là biểu tượng về tuổi trẻ, lòng yêu nước và sự hy sinh của những con người bình dị.



