BAN NGÀY GIẤU THUYỀN TRONG VÁCH ĐÁ, BAN ĐÊM MỚI DÁM LÊN ĐƯỜNG
Tháng 5 năm 1971, trong hành trình vượt biển trở về đất liền, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng đồng đội chỉ di chuyển vào ban đêm, còn ban ngày phải giấu thuyền trong các vách đá và bụi cây ven biển để tránh sự phát hiện của quân địch. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện góp phần làm nổi bật sự mưu trí, tính kỷ luật và bản lĩnh của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tháng 5 năm 1971, sau gần ba năm tiếp tục hoạt động cùng lực lượng cách mạng trên đảo Phú Quốc kể từ cuộc vượt ngục tháng 10 năm 1968, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng các đồng đội được giao nhiệm vụ vượt biển trở về đất liền. Đó là chuyến đi mà mỗi hải lý đều phải đánh đổi bằng sự kiên trì, bản lĩnh và cả tính mạng của những người trên con thuyền nhỏ.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, ngay từ khi lập kế hoạch, anh em đã xác định không thể đi liên tục cả ngày lẫn đêm. Ban ngày, vùng biển quanh Phú Quốc luôn có tàu tuần tra, tàu chiến và máy bay của quân đội Mỹ cùng chính quyền Sài Gòn kiểm soát. Một chiếc thuyền gỗ nhỏ nếu xuất hiện giữa ban ngày gần như không có cơ hội thoát khỏi sự phát hiện.
Vì vậy, cả đoàn thống nhất chỉ di chuyển khi màn đêm buông xuống.
Khi trời vừa hửng sáng, anh em nhanh chóng đưa thuyền áp sát các đảo nhỏ hoặc những đoạn bờ biển có nhiều vách đá, cây cối um tùm. Mọi người cùng nhau kéo thuyền lên, dùng cành cây, lá rừng và địa hình tự nhiên để che kín con thuyền, xóa mọi dấu vết có thể bị phát hiện từ xa.
Theo hồi ký, có những ngày cả đoàn phải nằm im hàng giờ trong các hốc đá ven biển. Không ai dám nhóm lửa nấu cơm. Không ai dám nói chuyện lớn tiếng. Ngay cả việc đi lại cũng được hạn chế tối đa để tránh để lại dấu chân trên bãi cát.
Thời gian trôi chậm đến lạ.
Tiếng sóng vẫn đều đều vỗ vào ghềnh đá.
Thỉnh thoảng, từ ngoài khơi vọng lại tiếng động cơ tàu tuần tra hoặc tiếng máy bay lượn trên bầu trời.
Mỗi âm thanh đều khiến mọi người nín thở.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, có lúc tàu địch đi ngang qua rất gần nơi cả đoàn đang ẩn náu. Qua những khe đá nhỏ, anh em có thể nhìn rõ bóng tàu lướt trên mặt biển. Chỉ cần một ánh phản chiếu từ mái chèo, một dấu bánh lái còn in trên cát hay một cành cây che thuyền bị xê dịch cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch bị bại lộ.
Trong những giờ phút căng thẳng ấy, không ai được phép chủ quan.
Mỗi người đều tự nhắc mình phải kiên nhẫn.
Bởi giữ được bí mật cũng chính là giữ lấy sự sống của cả đoàn.
Đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ lại rằng, khi mặt trời khuất hẳn sau đường chân trời, mọi người mới lặng lẽ đưa thuyền trở lại mặt nước. Không có tiếng hò reo, không có mệnh lệnh lớn tiếng. Chỉ bằng những cái gật đầu rất nhẹ, từng người trở về vị trí của mình để tiếp tục hành trình trong màn đêm.
Cứ như thế, con thuyền nhỏ lặng lẽ vượt qua từng chặng biển.
Ban ngày ẩn mình.
Ban đêm lên đường.
Mỗi đêm tiến thêm được một đoạn là thêm một bước gần hơn với đất liền và với nhiệm vụ mà cách mạng giao phó.
Nhìn lại hành trình ấy, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cho rằng thắng lợi của chuyến vượt biển không chỉ nhờ lòng dũng cảm mà còn nhờ sự kỷ luật và tính tổ chức rất cao. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, mọi người tuyệt đối chấp hành kế hoạch chung, không nóng vội, không hành động theo cảm tính. Chính sự bình tĩnh ấy đã giúp cả đoàn vượt qua những ngày tháng đầy hiểm nguy trên biển.
Ngày nay, đọc lại những dòng hồi ký của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, chúng ta càng thêm hiểu rằng phía sau mỗi chiến công là biết bao quyết định thận trọng và sự hy sinh thầm lặng. Những ngày ẩn mình trong vách đá ven biển không có tiếng súng, nhưng đó cũng là một cuộc chiến cam go với sự kiên nhẫn, bản lĩnh và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.



