BẢN NHẠC CỦA TIẾNG SUỐI ĐÊM HÒA BÌNH
Ngay sau ngày đất nước thống nhất, bác Nguyễn Trọng Cừ có một đêm đáng nhớ bên dòng suối Trường Sơn. Tiếng suối năm ấy đã trở thành âm thanh đẹp nhất trong ký ức của người lính trở về từ chiến tranh.
Tháng 5 năm 1975.
Tin chiến thắng lan khắp các đơn vị.
Không khí vui mừng hiện rõ trên gương mặt từng người lính.
Đêm hôm đó, đơn vị nghỉ chân bên một con suối nhỏ dưới chân núi.
Không còn tiếng pháo.
Không còn tiếng máy bay.
Chỉ còn tiếng nước chảy róc rách trong màn đêm.
Bác kể:
"Tôi nằm bên bờ suối mà không ngủ được."
Lần đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh, bác cảm nhận được sự yên bình thật sự.
Một đồng đội ngồi cạnh khẽ nói:
"Nghe như tiếng quê hương đang gọi mình về."
Câu nói ấy khiến mọi người lặng đi.
Ai cũng nghĩ về gia đình.
Về mái nhà.
Về những người thân đang mong ngóng.
Tiếng suối đêm ấy chẳng phải bản nhạc được viết bởi nhạc sĩ nào.
Nhưng với bác Nguyễn Trọng Cừ, đó là bản nhạc đẹp nhất cuộc đời.
Bởi nó báo hiệu chiến tranh đã lùi xa và một mùa hòa bình mới đang bắt đầu trên đất nước Việt Nam.


