Bản Nhạc Giao Hưởng Của Tiếng Ve Rừng
Bản Nhạc Giao Hưởng Của Tiếng Ve Rừng
Nhân chứng kể: Trịnh Đình Khang (Cựu chiến binh Trung đoàn 101, Sư đoàn 325)
"Mùa hè năm 1971 ở rừng già Trường Sơn đón chúng tôi bằng hai thứ đặc sản: cái nắng rát mặt của gió Lào và tiếng ve rừng râm ran khắp ngút ngàn cây lá. Tiếng ve ở đây không giống tiếng ve ở đô thị, nó dày đặc, đồng loạt và có sức vang vọng khủng khiếp, tạo nên một thứ âm thanh gầm rú như một bản nhạc giao hỏa tiễn khổng lồ bao phủ cả đại ngàn. Lính bộ binh tụi tôi hành quân hành quân dưới tán lá, nhiều lúc điếc cả tai vì tiếng ve kêu liên tục từ sáng đến tối.
Nhưng chính thứ âm thanh ồn ào ấy lại trở thành một hệ thống cảnh báo tự nhiên vô cùng hữu hiệu cho chúng tôi. Loài ve rừng rất nhạy cảm với tiếng động lạ; mỗi khi có máy bay trinh sát tầm thấp OV-10 bám đuôi hay có biệt kích địch lẻn vào bãi mìn phục kích, tiếng ve xung quanh khu vực đó lập tức im bặt đột ngột trong vài giây. Chỉ cần một khoảng lặng bất thường ấy giữa bản giao hưởng ve rừng, anh em lập tức phát lệnh: 'Có động! Vào vị trí chiến đấu!'.
Tôi nhớ mãi một buổi trưa chốt chặn bên bờ suối cạn, tiếng ve đang kêu rộ bỗng tắt ngấm ở sườn đồi bên trái. Nhờ dấu hiệu trời cho đó, tiểu đội tôi kịp thời nổ súng bẻ gãy một đợt tập kích bí mật của toán biệt kích Mỹ, bảo vệ an toàn cho kho đạn phía sau. Tiếng ve rừng Trường Sơn năm ấy không chỉ là khúc nhạc thanh xuân đồng hành cùng đời lính, nó là người bạn chiến đấu thầm lặng, một phần linh hồn của đại ngàn đã chở che cho chúng tôi đi qua cuộc chiến vĩ đại."



