Bài viết

Bản Nhạc Giữa Trận Địa

Giữa chiến trường khốc liệt, một đội văn công vẫn biểu diễn phục vụ bộ đội ngay sát trận địa. Âm nhạc trở thành nguồn động viên tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trước giờ ra trận.

Gia Lai05/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Minh Đức vốn là sinh viên trường nghệ thuật, nhưng khi chiến tranh nổ ra, anh tình nguyện gia nhập đội văn công. Công việc của anh không phải cầm súng, mà là mang tiếng hát đến với những người lính nơi tuyến lửa.

“Các cậu hát cho chúng tôi nghe, là chúng tôi có thêm sức đánh giặc rồi,” một người lính từng nói với Đức như vậy.

Đêm hôm đó, đội văn công của Đức được lệnh biểu diễn ngay gần một trận địa pháo. Không có sân khấu, không ánh đèn, chỉ có một khoảng đất trống được dọn vội.

Khán giả là những người lính vừa hành quân về, áo còn dính bùn đất, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy háo hức.

“Biểu diễn nhanh thôi, có thể bất cứ lúc nào cũng phải dừng,” người chỉ huy dặn.

Đức bước lên, tay cầm cây đàn guitar đã sờn cũ. Anh nhìn quanh – không cần ánh sáng, anh vẫn cảm nhận được hàng chục ánh mắt đang hướng về mình.

Anh bắt đầu hát.

Tiếng đàn vang lên, ban đầu còn nhỏ, rồi dần rõ hơn giữa không gian tĩnh lặng. Những bài hát về quê hương, về người mẹ, về ngày hòa bình… được cất lên bằng tất cả cảm xúc.

Dần dần, những người lính bắt đầu hát theo. Có người vỗ tay, có người cười, có người lặng im nhưng ánh mắt sáng lên.

Giữa chiến tranh, khoảnh khắc ấy như một khoảng lặng hiếm hoi.

Đức chuyển sang một bài hát sôi động hơn. Tiếng hát hòa vào nhau, mạnh mẽ và đầy khí thế.

Bất chợt, tiếng pháo vang lên từ xa.

“Chuẩn bị chiến đấu!” – một tiếng hô lớn cắt ngang.

Không ai hoảng loạn. Những người lính đứng dậy, nhanh chóng vào vị trí. Nhưng trước khi rời đi, một người quay lại nói với Đức:

“Hát tiếp đi! Chúng tôi nghe!”

Đức siết chặt cây đàn. Anh không dừng lại.

Tiếng đàn của anh vang lên giữa tiếng pháo, tiếng bước chân, tiếng hô khẩu lệnh. Âm nhạc lúc này không còn chỉ là giải trí – nó trở thành một phần của trận chiến.

Khi bài hát kết thúc, trận địa cũng đã vào guồng. Đức ngồi xuống, tay vẫn run nhẹ.

Một người lính quay lại, giơ ngón tay cái:
“Hay lắm! Xong trận này, nhớ hát tiếp nhé!”

Nhiều năm sau, Hoàng Minh Đức nói rằng anh không bao giờ quên đêm hôm đó. Không phải vì sợ hãi, mà vì lần đầu tiên anh thấy rõ sức mạnh của âm nhạc – khi nó có thể đứng vững ngay giữa tiếng bom đạn.

Với anh, bản nhạc ấy không chỉ vang lên trong một đêm, mà còn vang mãi trong ký ức của những người đã nghe – như một lời nhắc rằng, ngay cả trong chiến tranh, con người vẫn giữ được tâm hồn và niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn