Cựu chiến binh

Bản nhạc viết bằng than củi sau trận bom

Giữa chiến trường Quảng Trị khốc liệt, ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội từng có một đêm đặc biệt bên căn hầm trú ẩn sau trận bom lớn. Một người lính trẻ đã viết nên bài hát bằng than củi trên mảnh giấy xi măng nhặt được. Đó là ký ức khiến ông luôn xúc động mỗi khi nhớ về thời hoa lửa.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sơn nói rằng người lính thời chiến sống rất giàu tình cảm. Giữa bom đạn, họ vẫn biết hát, biết mơ và biết yêu cuộc đời.

Một tối năm 1972, sau trận đánh dữ dội gần Thành cổ Quảng Trị, đơn vị ông trú tạm trong căn hầm đất nhỏ. Bom vừa ngớt, không ai ngủ được.

Một chiến sĩ quê Nam Định tên Lợi lấy mẩu than củi còn sót lại từ bếp rồi viết lên mảnh giấy xi măng vài dòng nhạc.

Ông Sơn tò mò hỏi:
“Cậu viết gì đấy?”

Lợi cười:
“Tôi sợ mai quên mất giai điệu.”

Rồi giữa ánh đèn dầu leo lét, người lính trẻ ấy khe khẽ hát bài hát vừa nghĩ ra. Giọng hát không thật hay nhưng khiến cả căn hầm im lặng lắng nghe.

Ông kể:
“Hồi đó bom đạn sát bên ngoài nhưng trong hầm ai cũng thấy lòng nhẹ đi.”

Bài hát ấy nói về người mẹ ở quê đang ngóng con trở về sau chiến tranh.

Ít tháng sau, Lợi hy sinh trong một trận pháo kích. Mảnh giấy xi măng với những dòng nhạc viết bằng than củi được đồng đội giữ lại như báu vật.

Đến hôm nay, ông Sơn vẫn nhớ rõ giai điệu mộc mạc năm ấy — bản nhạc được viết ra giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn