BÁN QUÂN PHỤC LÀM GIỖ BA THANH TRÊN ĐẤT CAMPUCHIA NĂM 1984
Trích từ tác phẩm "Người thầy" của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh
Tôi nhớ ngày giỗ ba tôi, tháng Bảy năm 1984, tôi mời anh Ngọc, anh Thái bảo vệ, anh Lục lái xe cho ông Sáu Nam: “Chiều nay qua Phòng N ăn giỗ ông già (Đại tướng Nguyễn Chí Thanh) với em nhé!”.
Mấy bữa trước đó anh Ngọc bảo tôi:- Anh có cái mũ cối mới, cho chú!- Em không lấy!Nhưng hôm ấy sau khi mời các anh, tôi hỏi anh Sáu Ngọc:- Cái mũ cối anh cho em đâu?- Đây!- Anh còn bộ quần áo nào không?- Làm gì?- Thì cho em.- Ờ anh còn bộ quân phục mới, cho chú.Túi không có tiền, tôi mang tất cả đám đồ anh Sáu Ngọc cho ra chợ bán. Hồi đó bán đồ bộ đội được khá tiền vì Bộ đội Campuchia ai cũng muốn có một bộ quân phục của Bộ đội Việt Nam. Bán xong tôi đi mua đồ ăn về làm bữa giỗ chiều. Tôi với Thạnh cùng anh em trong phòng tự lo đồ ăn, rồi mua được vài chai rượu Bayon - giống rượu chanh của Việt Nam. Hồi đó có rượu này là sang lắm. Rượu ấy phải uống với đá và soda mới hợp vị, nhưng làm sao có soda. Vậy là chúng tôi làm soda bằng nước dừa non. Cậu Phong được phân công trèo hái dừa, xong bổ ra đổ vào một cái chậu rồi lấy cục đá lạnh thật to mua ở vựa thả vào, đổ hết mấy chai rượu vào đó, đến bữa ai nấy dùng ly múc thẳng từ chậu lên uống, ngon không thể tả.Anh Sáu Ngọc nhìn rượu soda tự chế của chúng tôi, lắc đầu:- Tao thua mày. Giỗ ông già mà mày làm được thế này, ổng mà biết được chắc cười chết thôi!Rồi anh hỏi tôi:- Sao hôm nay có cả thịt gà, thịt heo ngon lành thế?- Dạ, anh cứ ăn đi!Ăn được vài miếng tôi mới nói:- Anh đang ăn cái mũ cối với bộ quân phục của anh đấy!Anh Ngọc phì cười:- Thôi tao không nuốt nổi nữa!Cuộc sống của bộ đội chúng tôi bên ấy ngoài những lúc làm việc thì niềm vui chỉ có thế.



