“Bản Rào Tre – nơi thử thách lòng dũng cảm”
Bác Lê Văn Trọng kể về lần tham gia chiến dịch tại bản Rào Tre (Quảng Bình), khi đơn vị bị địch bao vây. Trận chiến ấy khiến bác chứng kiến nhiều hy sinh nhưng cũng cảm nhận rõ tinh thần chiến đấu quả cảm của đồng đội.
“Bản Rào Tre, năm 1980… đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận sự khốc liệt thật sự của chiến tranh,” bác Lê Văn Trọng nhấn giọng. “Đơn vị chúng tôi được lệnh mở đường thông tin liên lạc. Nhưng khi vào tới bản, địch đã mai phục xung quanh.”
Bác kể: “Chúng tôi lập trận địa nhỏ, vừa chống đỡ vừa tìm cơ hội rút. Tiếng súng, tiếng la hét, tiếng mưa rơi trên tán lá… Tất cả hỗn độn, nhưng ai cũng bình tĩnh. Tôi nhớ có một đồng chí bị thương nặng, tôi phải dìu ra khỏi vùng nguy hiểm, tim thì như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng tôi nói với anh ấy: ‘Cố lên, chúng ta sẽ ra ngoài an toàn!’”
Tôi hỏi: “Bác có kỷ niệm vui hay ấm áp nào ở nơi nguy hiểm ấy không?”
Bác cười: “Có chứ. Một buổi tối, sau trận đánh, chúng tôi tìm được một khoai lang, chia nhau ăn. Trong cảnh bom đạn, miếng khoai nóng ấy lại quý giá đến lạ thường. Tôi thấy tình người hiện hữu rõ ràng, và đó là động lực để chúng tôi tiếp tục chiến đấu.”
Bác nói rằng ký ức về bản Rào Tre giúp bác học được bài học về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những đồng đội xung quanh.


