Bàn Sinh Văn
NGƯỜI CHIẾN SĨ THÔNG TIN VÀ NHỮNG TRANG NHẬT KÝ XUYÊN QUA HAI CUỘC CHIẾN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: CHIẾN SĨ NGÂN VĂN SAO
NGƯỜI CHIẾN SĨ THÔNG TIN VÀ NHỮNG TRANG NHẬT KÝ XUYÊN QUA HAI CUỘC CHIẾN
Trong những năm tháng đất nước sục sôi hào khí “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, chàng trai trẻ Ngân Văn Sao đã lên đường với tất cả nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Từ chiến trường miền Đông Nam Bộ đến giờ phút lịch sử tại Sài Gòn, và cả những ngày làm nghĩa vụ quốc tế cao cả, ký ức của ông được gói trọn trong những trang nhật ký đã ngả màu thời gian – một minh chứng sống động cho một “thời hoa lửa” anh hùng.
Từ Chiến khu Ngọc Trạo đến “mạch máu” thông tin chiến trường
Sinh ra và lớn ra trên vùng đất Thanh Hóa giàu truyền thống cách mạng, ngày 22/12/1972, khi tròn 18 tuổi, ông Ngân Văn Sao chính thức nhập ngũ. Sau những ngày huấn luyện nghiêm khắc tại Chiến khu Ngọc Trạo (Thạch Thành), tháng 12/1973, ông cùng đồng đội nhận lệnh hành quân vào miền Đông Nam Bộ.
Được biên chế vào đơn vị C6 D772 Trung đoàn 23 (Quân khu 7), thuộc Bộ Tư lệnh Thông tin B2, ông Sao đảm nhiệm vai trò Tiểu đội trưởng. Với khẩu AK-47 trên vai và trọng trách giữ vững “mạch máu” thông tin liên lạc, ông cùng tiểu đội 09 người đã băng qua biết bao làn mưa bom bão đạn tại mặt trận Tây Ninh. Trong những giờ nghỉ giải lao hiếm hoi giữa các trận đánh với lực lượng Ngụy quân, ông lại nắn nón ghi lại những dòng nhật ký đầy cảm xúc. Đó là niềm tin vào ngày chiến thắng, là nỗi nhớ quê hương và là tình đồng chí gắn bó keo sơn.
Trong những năm tháng chiến đấu khó khăn, gian khổ, quyết liệt, những lúc nghỉ ngơi, ông Sao tranh thủ ghi lại những dòng nhật ký về những bài thơ, câu nói hay, những lời nhắc nhở về tuổi trẻ, về ý thức trách nhiệm của một người lính quân đội nhân dân Việt Nam.




11 giờ 30 phút ngày 30/4: Giờ khắc lịch sử tại “trái tim” Sài Gòn
Tháng 2/1975, không khí chuẩn bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử lan tỏa khắp các đơn vị. Đơn vị của ông Sao nhận lệnh tiến về sào huyệt cuối cùng của địch tại Sài Gòn.
Đêm ngày 29/04/1975 là một đêm không ngủ. Dưới sự dẫn đường và bảo vệ của lực lượng Biệt động thành Sài Gòn, tiểu đội của ông đã bí mật tiến vào nội đô, trú ẩn tại các hầm bí mật ngay trong lòng địch. Ông nhớ lại: “Sự đùm bọc của tổ chức Biệt động và nhân dân lúc đó là điểm tựa lớn nhất để chúng tôi sẵn sàng cho trận đánh cuối cùng”.

|
Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/04/1975, khi lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh Độc Lập, tiểu đội của ông Sao nhận lệnh tiếp quản Tổng đài lớn nhất của Sài Gòn. Việc làm chủ huyết mạch thông tin này có ý nghĩa sống còn, đảm bảo việc điều hành và giữ gìn trật tự trong những giờ đầu tiên thành phố được giải phóng.
Viết tiếp bài ca nghĩa vụ quốc tế
Hòa bình lập lại chưa lâu, năm 1978, người chiến sĩ ấy lại một lần nữa khoác súng lên đường khi biên giới Tây Nam súng nổ. Ông cùng đơn vị tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới và giúp đỡ nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng Pol Pot.
Ngày 07/01/1979, sau khi Thủ đô Phnom Penh được giải phóng, ông Sao cùng đồng đội hoàn thành sứ mệnh cao cả và rút quân trở về nước. Hai cuộc chiến đi qua, để lại trên thân thể người chiến sĩ những dấu ấn của thời gian, nhưng tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ” trong ông thì chưa bao giờ tắt.
Người thắp lửa cho thế hệ mai sau
Trở về đời thường, ông Ngân Văn Sao tích cực tham gia xây dựng kinh tế địa phương, gương mẫu trong mọi phong trào tại quê nhà. Những trang nhật ký năm xưa nay đã cũ, nét mực có thể phai nhưng những câu chuyện về sự hy sinh của đồng đội vẫn luôn được ông kể lại cho con cháu với niềm tự hào khôn xiết.
"Tôi luôn dặn dò con cháu rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của bao thế hệ. Phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy." - Ông Ngân Văn Sao chia sẻ.

Câu chuyện của ông Ngân Văn Sao không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà là một phần lịch sử hào hùng của dân tộc. Đó là nguồn cảm hứng, là bài học giáo dục chính trị sâu sắc cho đoàn viên, thanh niên hôm nay về lòng yêu nước, ý chí tự lực tự cường và trách nhiệm với Tổ quốc.




