BẢN SỬ THI LẶNG LẼ CỦA MỘT ĐỜI THƠ
BÙI HỒNG CỜ (HỒNG CỜ) – NGƯỜI LÍNH HAI LẦN TÁI SINH BẰNG THƠ CA VÀ TÌNH NGƯỜI

Có những con người, dấu ấn họ để lại không phải là chiến tích cao ngất, mà là sự kiên cường âm thầm chảy qua từng mạch máu, từng vần thơ. Đó là câu chuyện về ông Bùi Hồng Cờ, sinh năm 1949, người con và hiện đang sinh sống tại thôn Cầu Xe, xã Lạc Phượng, thành phố Hải Phòng – người lính đã mang cả một tâm hồn thi sĩ đi qua hai cuộc chiến: một bằng súng đạn và một bằng sinh tử.
Lời Thề Tuổi Mười Bảy Từ Làng Quê Cầu Xe
Tuổi thơ của Bùi Hồng Cờ là những ngày tháng bình dị, yên ả tại làng quê Cầu Xe. Giữa những con đường đất và tiếng gió sông, tâm hồn ông đã sớm nảy nở tình yêu đặc biệt với chữ nghĩa. Thơ ca đối với ông không phải là sự xa xỉ, mà là máu thịt, là cách để tâm hồn không bị khô cằn.
Năm 1966, khi mới 17 tuổi, chàng trai ấy đã phải gác lại những trang thơ dang dở. Chiến tranh đã gõ cửa mọi nhà. Quyết định rời quê hương thôn Cầu Xe, xã Lạc Phượng, khoác lên mình màu xanh áo lính là một quyết định thiêng liêng. Ông bước vào tuyến lửa Quân khu 5 mà hành trang không chỉ là vũ khí, mà còn là những vần thơ viết vội, mang theo lời thề chiến đấu không hề do dự.
Thơ Ca – Cứu Cánh Của Nhân Tính Giữa Chiến Trường
Trong gần một thập kỷ chiến đấu ác liệt tại chiến trường Quân khu 5, từ Quảng Nam đến Phú Yên, Bùi Hồng Cờ nếm trải đủ mọi mùi vị của chiến tranh. Ở nơi mà ranh giới sinh tử chỉ là một khoảnh khắc, làm sao để giữ trọn vẹn được nhân tính?
Chính trong chiến hào ấy, thơ ca đã trở thành vũ khí thứ hai, là cứu cánh của nhân tính. Ông bắt đầu làm thơ từ khi đó, ban đầu là sáng tác các bài ca dao đăng trên báo tường đơn vị, rồi tham gia viết bài cho báo Quân khu. Thơ ca đối với ông là một nghi lễ tự cứu rỗi, là cách để ông giữ lại sự mềm mại trong tâm hồn giữa lúc bàn tay phải cầm súng.
Những câu thơ đầy cảm xúc về sự hy sinh trên thác sông Re (Quảng Ngãi): "Rét như cứt thịt, bây giờ còn thương!..." (Còn thương). Hay hình ảnh cô gái mở đường dũng cảm: "Đường ngầm em đừng làm liều/Tay trần mặt sáng, bao điều ước mơ..." (Nhớ em). Bằng những vần thơ, ông lưu lại những câu chuyện, hình ảnh, cảm xúc về một thời chiến trận gian khổ mà oai hùng.
Trong ấn tượng của những đồng đội cũ, hình ảnh của ông luôn gắn với những bài thơ. Ông trở thành sĩ quan, và mang trên mình danh hiệu Thương binh chống Mỹ cùng những vết thương vĩnh viễn.
Trận Chiến Sinh Tử Sau Hòa Bình
Sau khi nghỉ hưu từ công tác tại Cục Hậu cần Quân khu 5, người lính Hồng Cờ trở về với cuộc sống bình dị tại gia đình mình ở thôn Cầu Xe, xã Lạc Phượng, thành phố Hải Phòng.
Tuy nhiên, định mệnh thử thách ông lần nữa. Di chứng chiến tranh bất ngờ ập đến, khiến ông ngã bệnh nặng, phải ốm liệt giường suốt 17 tháng ròng. Sức khỏe nguy kịch.
Trong suốt thời gian khốn khó đó, người vợ tần tảo và hiền lành đã trở thành trụ cột kiên cố nhất. Mặc dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, nhưng ông và vợ vẫn luôn giữ được tinh thần lạc quan, vui vẻ, hạnh phúc. Ông luôn cảm thấy biết ơn vợ vì đã luôn ở bên cạnh, động viên, chăm sóc ông.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chính trong bóng tối của sự tuyệt vọng, thơ ca lại lần nữa nắm lấy vũ khí tinh thần.
"Sau gần 10 năm nghỉ hưu, ông càng tìm thấy niềm vui trong thơ. Thơ không chỉ là người bạn tri âm mà còn là nguồn động lực, là niềm tin để ông tiếp tục sống và làm việc có ích cho xã hội."
Trong hơn một năm trời khốn khó liệt giường, những vần thơ lại làm bạn với ông. Ông đã tự ép mình phải viết, để giữ cho tâm trí tỉnh táo. Thơ ca đã biến nỗi đau thành ý chí, giúp ông vượt qua ranh giới mong manh của sự sống, hoàn thành cuộc tái sinh thứ nhất.
Hồng Cờ Của Hôm Nay: Người Giữ Lửa Thơ Ca Và Tình Người
Người lính – thi sĩ Bùi Hồng Cờ, sinh năm 1949, hiện vẫn đang sống và tiếp tục làm thơ tại thôn Cầu Xe, xã Lạc Phượng, thành phố Hải Phòng.
Sau khi hồi phục, ông dành trọn thời gian cho thơ ca. Ông sưu tập, dày công nghiên cứu về thơ ca cách mạng, đặc biệt là Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh. “Viết và đọc thơ” là một thú vui không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày.
Vị ngọt của đời thường: Thơ của ông giờ đây đã phong phú hơn. Ông không chỉ viết về ký ức chiến trường, mà còn tiếp tục sáng tác về đời sống hàng ngày, về tình người, về gia đình, về quê hương – những giá trị bình dị, nhân văn làm nên ý nghĩa cuộc sống.
Sứ mệnh văn hóa: Ông được người dân địa phương yêu quý và ngưỡng mộ. Ông còn có công lao rất lớn trong việc bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa thông qua tình yêu sâu sắc với ngôn từ. Tập thơ “Cỏ thức” của ông chính là lời tự bạch cảm động nhất: "Cỏ" là sự khiêm nhường nhưng kiên cường, và "Thức" là tinh thần luôn tỉnh táo, không bao giờ ngủ quên ký ức.
HỒNG CỜ CỦA HÔM NAY – THƠ ĐỜI THƯỜNG, THƠ TÌNH NGƯỜI
Từ đó đến nay, Hồng Cờ sống trọn với thơ. Ông đọc nhiều, nghiên cứu nhiều, đặc biệt là thơ ca cách mạng, thơ viết về Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông trở thành hội viên Hội Văn học – Nghệ thuật Hải Dương, có nhiều tác phẩm đăng tải trên báo chí trung ương và địa phương.
Ngày hôm nay, thơ của ông không chỉ là ký ức chiến tranh. Đó còn là thơ đời thường, thơ về tình người, về gia đình, về quê hương, về những điều rất nhỏ trong cuộc sống.
Cứ có cảm xúc là ông viết – viết như một nhu cầu tự nhiên của tâm hồn.
Tập thơ “Cỏ thức” do ông sáng tác là minh chứng rõ nét cho một đời thơ bền bỉ. “Cỏ” – nhỏ bé, khiêm nhường. “Thức” – không ngủ quên, không lãng quên ký ức, không quên trách nhiệm với đời.



