Bàn tay chai sần của cha
Cha anh là người ít nói. Ông không giỏi thể hiện tình cảm, nhưng luôn lặng lẽ làm việc. Đôi bàn tay của cha chai sần theo năm tháng, những vết nứt hằn sâu như dấu tích của thời gian.
Ngày nhỏ, anh từng thấy những bàn tay ấy thô ráp, không đẹp như những gì anh tưởng tượng. Nhưng càng lớn, anh càng hiểu rằng, chính đôi bàn tay đó đã nuôi anh trưởng thành.
Một lần, anh nắm lấy tay cha. Cảm giác không mềm mại, nhưng lại rất vững chắc. Anh chợt thấy nghẹn lòng.
Cha không nói nhiều, nhưng từng việc ông làm đều chứa đựng tình yêu thương. Và đôi bàn tay ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất.



