BÀN TAY CHAI SẦN CỦA ÔNG
Bàn tay của ông Nguyễn Văn Huỳnh là điều đầu tiên in sâu trong ký ức của con cháu. Đó không phải là đôi bàn tay mềm mại, cũng chẳng còn nguyên vẹn. Những ngón tay chai sần, da nhăn nheo, gân guốc nổi rõ, mang theo dấu vết của cả một đời người đi qua lao động và chiến tranh.
Từ khi còn rất nhỏ, các cháu đã quen với hình ảnh đôi bàn tay ấy. Bàn tay cầm cuốc ngoài đồng, bàn tay lần tràng hạt hương trên bàn thờ, bàn tay chậm rãi xoa đầu cháu mỗi buổi tối. Nhưng phải đến khi lớn lên, các cháu mới hiểu: mỗi vết chai, mỗi vết sẹo trên đôi bàn tay ấy đều gắn với một chặng đời không dễ gì kể lại.
Thuở còn trai trẻ, đôi bàn tay ấy sinh ra từ ruộng đồng Bắc Bộ. Đó là đôi tay của người nông dân chính hiệu – quen cày sâu cuốc bẫm, quen lội bùn, quen với nắng gió. Những mùa vụ nối tiếp nhau, bàn tay ông dày lên vì lao động, chai sạn vì lam lũ. Nhưng chính lao động ấy đã rèn cho ông sức bền và sự chịu đựng.
Rồi chiến tranh đến. Đôi bàn tay từng cầm liềm, cầm cày phải học cách cầm súng. Những vết chai cũ chưa kịp lành thì lại chồng thêm những vết thương mới. Có những vết sẹo còn rõ hình dáng của mảnh đạn, của dây thép gai, của những ngày đào công sự trong đêm tối.
Trên chiến trường, bàn tay ấy không chỉ dùng để chiến đấu. Nó còn dùng để kéo đồng đội ra khỏi làn đạn, để băng bó vết thương cho nhau, để chia từng ngụm nước, từng miếng lương khô trong những ngày thiếu thốn. Có những lúc, bàn tay ấy run lên vì mệt mỏi, nhưng chưa bao giờ buông súng khi nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Ngày hòa bình trở về, bàn tay ông không còn nguyên vẹn như trước. Nhưng ông không bao giờ xem đó là mất mát. Ông coi những vết thương ấy như một phần cuộc đời mình – một phần của lịch sử mà ông đã đi qua.
Trong đời sống thường ngày, bàn tay ấy lại trở về với công việc quen thuộc. Ông sửa mái nhà, vá hàng rào, nhổ cỏ trong vườn. Mọi việc đều chậm rãi, cẩn thận, như cách ông đã sống suốt cả cuộc đời. Ông không thích nói nhiều, càng không thích kể công. Với ông, làm được việc gì cho gia đình, cho làng xóm là niềm vui lớn nhất.
Bàn tay chai sần của ông không chỉ là dấu vết của lao động và chiến tranh, mà còn là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng. Nó kể một câu chuyện không cần lời: câu chuyện về một người nông dân – người lính – người ông, đã dành cả cuộc đời mình cho đất nước, cho gia đình, cho thế hệ sau.


