Bàn tay của chiến sỹ quân y
Bà Nguyễn Thị Lan từng là quân y ở chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Điều bà nhớ nhất không phải tiếng súng mà là đôi bàn tay.
“Ngày nào cũng băng bó, cầm máu, khâu vết thương.”
Có lần một thương binh trẻ nắm tay bà hỏi:
“Em còn sống không chị?”
Bà nghẹn cổ họng nhưng vẫn cười:
“Còn. Ráng lên.”
Người lính ấy qua khỏi.
Hai mươi năm sau, ông dẫn con trai đến tìm bà.
Ông chỉ vào bà rồi nói với đứa trẻ:
“Đây là người cứu mạng cha.”
Bà Lan kể:
“Lúc đó tôi mới thấy chiến tranh không chỉ toàn mất mát.”


