BÀN TAY CỦA FIDEL CASTRO VÀ NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC
Một cái bắt tay giữa vị lãnh tụ Cuba và người lính Việt Nam trẻ tuổi đã trở thành ký ức không phai – nơi niềm tự hào dân tộc được khắc sâu bằng mồ hôi, ý chí và tinh thần quốc tế cao cả.
Có những khoảnh khắc trong đời người lính không gắn với tiếng súng, không có bom rơi, nhưng lại theo ta suốt cả cuộc đời. Với tôi, đó là cái bắt tay của lãnh tụ Cuba Fidel Castro – một cái bắt tay giản dị, nhưng mang theo sức nặng của lịch sử và niềm tự hào dân tộc.
Năm ấy, tôi còn rất trẻ. Được chọn tham gia đội hình đặc công trình diễn kỹ thuật chiến đấu phục vụ đoàn lãnh đạo cấp cao quốc tế là một vinh dự lớn, nhưng cũng là trách nhiệm nặng nề. Chúng tôi hiểu rõ: từng động tác, từng bước bơi, từng pha tiếp cận mục tiêu không chỉ thể hiện trình độ của người lính đặc công, mà còn là bộ mặt của Quân đội Nhân dân Việt Nam trước bạn bè năm châu.
Buổi diễn tập diễn ra trong không khí nghiêm trang. Trên bờ sông Hồng, các đồng chí lãnh đạo đứng quan sát. Khi nhận lệnh, chúng tôi lao mình xuống nước, lặng lẽ bơi trong dòng chảy xiết, vượt qua những tình huống giả định phức tạp. Tôi không nghĩ đến ai đang xem mình, chỉ tập trung hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần cao nhất.
Khi lên bờ, toàn thân tôi ướt sũng, hơi thở còn gấp. Bất ngờ, Fidel Castro bước lại gần. Ông cao lớn, ánh mắt sáng và nụ cười rất ấm. Ông đưa tay ra bắt tay tôi thật chặt. Trong giây phút ấy, tôi sững người. Không phải vì hồi hộp, mà vì tôi cảm nhận rất rõ: đó không chỉ là cái bắt tay của một con người, mà là cái bắt tay của tình đoàn kết quốc tế.
Ông nói vài lời khen ngợi, giọng trầm và chắc. Tôi không nhớ hết từng chữ, nhưng tôi nhớ rất rõ cảm giác trong lòng mình khi đó: tự hào đến nghẹn ngào. Tôi là ai? Chỉ là một người lính trẻ từ quê lúa Thái Bình. Nhưng qua cái bắt tay ấy, tôi hiểu rằng, đằng sau tôi là cả một dân tộc đang chiến đấu vì độc lập và phẩm giá con người.
Sau buổi hôm đó, chúng tôi lại trở về đơn vị, tiếp tục huấn luyện và chiến đấu. Nhưng ký ức về Fidel Castro thì ở lại rất lâu. Nó trở thành một nguồn động viên thầm lặng mỗi khi tôi bước vào nhiệm vụ nguy hiểm. Tôi tự nhủ: “Mình không chỉ chiến đấu cho đất nước mình, mà còn mang theo niềm tin của bạn bè quốc tế.”
Nhiều năm sau, khi nghe tin Fidel Castro qua đời, tôi lặng người. Trong dòng ký ức dài của đời lính, hình ảnh cái bắt tay năm nào hiện lên rõ ràng. Tôi hiểu rằng, đó là biểu tượng của một thời đại, nơi những con người ở cách nhau nửa vòng trái đất vẫn có thể chung một lý tưởng vì tự do và công lý.
Với tôi, cái bắt tay ấy là một phần ký ức không thể phai. Nó nhắc tôi nhớ rằng: người lính Việt Nam, dù bình dị đến đâu, vẫn có thể đứng hiên ngang trước lịch sử, với niềm tự hào không cần lời phô trương.



