BÀN TAY CỦA MẸ
BÀN TAY CỦA MẸ
Hôm ấy, chúng tôi đến thăm một Mẹ Việt Nam anh hùng.
Trên bàn thờ có bức ảnh người con trai mặc quân phục.
Bác Thành, người từng chiến đấu cùng anh, đứng rất lâu trước di ảnh.
Rồi bác kể.
Ngày nhập ngũ, mẹ anh nắm tay từng người trong đơn vị.
Bàn tay mẹ gầy.
Rất ấm.
Mẹ dặn:
"Các con đi cùng nhau thì cũng cố gắng cùng nhau trở về."
Nhưng chiến tranh đâu có chiều lòng người.
Ngày ấy, chỉ bác Thành trở về.
Mỗi lần về thăm mẹ, bà đều nắm tay bác rất lâu.
Có lần bà khẽ hỏi:
"Lúc cuối... nó có đau không con?"
Bác không trả lời được.
Chỉ nắm chặt bàn tay mẹ.
Bàn tay ấy ngày một gầy hơn.
Run hơn.
Cho đến ngày mẹ mất.
Bác nói với chúng tôi:
"Có những câu hỏi suốt đời bác không biết phải trả lời thế nào."



