Bàn tay của mẹ
Bàn tay của mẹ
Ông Đặng Văn Bình nhập ngũ năm 1969.
Trước ngày đi, mẹ ông nắm chặt tay con trai và dặn:
– Dù ở đâu cũng phải sống cho xứng đáng.
Trong chiến tranh, mỗi khi gặp khó khăn, ông lại nhớ đến đôi bàn tay chai sần của mẹ.
Đó là đôi bàn tay đã nuôi ông khôn lớn.
Đó là đôi bàn tay tiễn ông lên đường trong nước mắt.
Ngày trở về, điều đầu tiên ông làm là nắm lấy bàn tay mẹ.
Nhưng lúc ấy đôi bàn tay đã gầy guộc và đầy nếp nhăn.
Ông xúc động:
– Những năm tháng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính mà còn lấy đi tuổi xuân của những người mẹ.



