Bài viết

BÀN TAY CỦA NGƯỜI LÍNH

Nhân vật: Hoàng Văn Chài – người dân tộc Tày, Cam Đường

Lào Cai18/08/2026Phường Cam Đường (Đoàn phường Cam Đường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, gần 500 thanh niên Lào Cai lên đường nhập ngũ, trở thành những người lính của Tiểu đoàn Hoàng Liên Sơn II.

Trong số đó có chàng trai dân tộc Tày Hoàng Văn Chài, quê ở Cam Đường.

Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đồng đội vượt Trường Sơn vào chiến trường Tây Ninh.

Đó là một hành trình mà ngày nay khó có thể hình dung hết sự gian khổ.

Họ đi bộ qua núi rừng, mang theo vũ khí, lương thực và trang bị. Có những ngày chỉ có một ít lương khô. Có những đêm phải ngủ giữa rừng. Phía trước là chiến trường, phía sau là quê hương Lào Cai.

Năm 1972, trong một lần đi tiếp tế tải đạn, Hoàng Văn Chài cùng đồng đội bị địch phục kích.

Trận pháo kích diễn ra bất ngờ.

Ông bị thương rất nặng: bàn tay bị dập nát, cánh tay phải gãy, xương chậu bị vỡ.

Từ một người lính đang chiến đấu ở chiến trường, ông trở thành thương binh được đưa về tuyến sau điều trị.

May mắn sống sót trở về quê hương, nhưng chiến tranh không bao giờ thực sự rời khỏi ông.

Những đêm sau này, hình ảnh đồng đội, tiếng bom đạn và những trận chiến năm xưa vẫn trở về trong giấc ngủ.

Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương lại đau nhức.

Nhưng điều khiến ông day dứt nhất không phải là thương tật của bản thân.

Đó là những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường Tây Ninh.

Họ cùng rời Lào Cai.

Cùng vượt Trường Sơn.

Cùng chiến đấu.

Nhưng chỉ một số người có ngày trở về.

Câu chuyện của Hoàng Văn Chài là câu chuyện của một người lính bình thường, không có những chiến công được kể thành huyền thoại. Nhưng chính những con người bình thường ấy đã làm nên sức mạnh của một cuộc chiến tranh nhân dân.

Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, ông vẫn nhớ đồng đội.

Và ký ức ấy cũng là một cách để những người đã hy sinh được sống mãi trong lòng người ở lại.

Bài học cho tuổi trẻ:
Có những người đã trở về từ chiến tranh nhưng mang theo những vết thương cả trên cơ thể và trong ký ức. Hãy biết trân trọng các cựu chiến binh, thương binh và gia đình liệt sĩ; đồng thời hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn