Bàn Tay Cứu Người Trong Hầm Đá
Câu chuyện về một nữ y tá quân y đã giành giật sự sống cho thương binh ngay trong điều kiện thiếu thốn và bom đạn liên miên.
Năm 1972, Lê Thị Bích Ngọc được phân công làm y tá tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Trạm chỉ là một hệ thống hầm đá đơn sơ, ánh sáng yếu ớt, thuốc men thiếu thốn, nhưng phải tiếp nhận thương binh từ các trận đánh ác liệt.
Một buổi chiều, khi bom vừa dứt, một đoàn thương binh được đưa về. Trong đó có một người lính bị mảnh đạn găm sâu ở ngực, máu chảy nhiều, tình trạng nguy kịch.
“Không còn nhiều thời gian,” bác sĩ chỉ huy nói ngắn gọn.
Ngọc lập tức chuẩn bị dụng cụ, tay cô run lên nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh. Không có đủ thuốc gây mê, cũng không có thiết bị hiện đại, mọi thao tác đều phải dựa vào kinh nghiệm và sự chính xác tuyệt đối.
Trong hầm đá chật hẹp, tiếng rên đau hòa lẫn tiếng đất đá rung nhẹ mỗi khi có bom nổ xa xa. Ngọc vừa xử lý vết thương, vừa liên tục trấn an người lính:
“Cố lên, anh sẽ qua được.”
Có lúc bệnh nhân gần như ngừng thở. Cả trạm lặng đi trong vài giây căng thẳng. Ngọc lập tức ép tim, hô hấp nhân tạo, không bỏ cuộc dù chỉ một khoảnh khắc.
Sau gần một giờ căng thẳng, nhịp thở của người lính dần ổn định trở lại. Mọi người trong hầm thở phào nhẹ nhõm.
Khi được đưa sang tuyến sau an toàn hơn, người lính nắm chặt tay Ngọc, chỉ nói được một câu:
“Cảm ơn… vì đã không bỏ cuộc.”
Nhiều năm sau, Ngọc trở về cuộc sống đời thường, nhưng ký ức về những ca cấp cứu trong hầm đá vẫn còn nguyên vẹn. Với cô, mỗi sinh mạng được cứu sống là một chiến thắng thầm lặng.



