Người có công giúp đỡ cách mạng

Bàn tay dày dầu mỡ và lời hẹn với đồng đội

Bàn tay dày dầu mỡ và lời hẹn với đồng đội

Lào Cai12/12/2025PHẠM THỊ THANH (0379689515)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Bàn tay dày dầu mỡ và lời hẹn với đồng đội” Những năm tháng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, công việc của Đại úy Lương Đức Tràng gần như chẳng có ngày nào được sạch sẽ. Lúc nào đôi bàn tay của ông cũng dính đầy dầu mỡ, muội khói, những vết trầy xước do mảnh thép, do các chi tiết máy sắc lịm cứa vào. Nhưng ông vẫn luôn coi đó là “dấu hiệu của người làm kỹ thuật trong thời chiến”. Một buổi tối đầu đông, gió từ trên đỉnh núi Lũng Cú thổi xuống lạnh buốt. Đơn vị vừa nhận thông báo sáng sớm hôm sau sẽ cơ động lên điểm chốt mới. Một khẩu DKZ 82mm của đại đội bạn báo hỏng nặng, không khai hỏa được do bộ cò phóng bị kẹt. Không có khẩu pháo đó, trận địa sẽ yếu đi một nửa hỏa lực. Khi nghe tin, Đại úy Tràng chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Còn thở được là còn sửa được.” Dưới ánh đèn đỏ mờ mờ trong hầm, ông cùng hai chiến sĩ kỹ thuật bắt đầu tháo cụm cò phóng. Gió rét lùa qua khe đá, thổi tắt đèn đến mấy lần. Tay ông tê cứng, run lên vì lạnh, nhưng những thao tác thì vẫn chính xác như được in trong đầu từ lâu. Lúc tháo ra mới thấy bộ cò bị cong vênh do sức ép nổ, lại thêm bùn đất bám chặt vì mấy ngày mưa. Các chiến sĩ trẻ lo lắng:
“Anh Tràng ơi, cong thế này liệu có sửa kịp không?”
Ông cười, đôi mắt hằn quầng vì mất ngủ nhưng vẫn đầy quyết tâm:
“Không có cái hỏng nào chịu thua mình nếu mình không bỏ cuộc.” Ông đốt một miếng giẻ, hơ nóng phần kim loại đã cong, rồi dùng búa chuyên dụng nắn lại từng chút một. Mỗi nhát búa vang lên trong lòng hầm như tiếng nhịp tim thúc giục. Mùi kim loại nóng quyện với mùi dầu mỡ, khói đèn làm cay xè mắt, nhưng ông vẫn kiên trì đến cùng. Gần 3 giờ sáng, chi tiết cuối cùng cũng vừa khít như mới. Khi lắp lại toàn bộ cụm cò, ông thử kéo nhẹ. Một tiếng “tách” vang lên — gọn, chắc và chuẩn. Ông buông tay, thở phào nhẹ nhõm. Sáng hôm ấy, khi đơn vị cơ động lên chốt, khẩu DKZ đã trở lại vị trí sẵn sàng chiến đấu. Người chỉ huy đại đội bạn bắt tay ông rất chặt:
“Đồng chí Tràng không chỉ sửa vũ khí, mà đã giữ vững cả niềm tin cho trận địa.” Ông chỉ cười hiền, chùi hai bàn tay đầy dầu mỡ vào chiếc khăn cũ đã sờn:
“Tay bẩn một chút cũng được, miễn là vũ khí của anh em không bao giờ bỏ họ trong lúc khó khăn.” Giữa núi rừng biên giới hun hút gió, đôi bàn tay dày dầu mỡ ấy đã góp phần bảo vệ biết bao sinh mạng và giữ vững trận địa của quân đoàn 29 — lặng lẽ mà sáng như một bông hoa lửa giữa thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bàn tay dày dầu mỡ và lời hẹn với đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa