BÀN TAY DÍNH PHẤN
Trường tiểu học xã Cát Trắng có một lớp học đặc biệt. Lớp ấy chỉ học buổi tối, không bảng điện tử, không máy chiếu. Chỉ có đèn neon cũ và tiếng phấn kêu lạo xạo trên bảng. Cô giáo Thu mở lớp đó cho những đứa trẻ ban ngày phải theo cha mẹ ra biển. Tay các em sạm nắng, móng tay dính cát, có đứa ngủ gục giữa giờ học. Thu không mắng. Cô để các em ngủ, rồi gọi dậy nhẹ nhàng. - “Ngủ đủ rồi thì học tiếp nhé.” Có hôm sóng lớn, thuyền không về kịp. Thu đứng chờ đến khuya, khóa lớp học muộn hơn thường lệ.
Trường tiểu học xã Cát Trắng có một lớp học đặc biệt. Lớp ấy chỉ học buổi tối, không bảng điện tử, không máy chiếu. Chỉ có đèn neon cũ và tiếng phấn kêu lạo xạo trên bảng.
Cô giáo Thu mở lớp đó cho những đứa trẻ ban ngày phải theo cha mẹ ra biển. Tay các em sạm nắng, móng tay dính cát, có đứa ngủ gục giữa giờ học.
Thu không mắng. Cô để các em ngủ, rồi gọi dậy nhẹ nhàng.
- “Ngủ đủ rồi thì học tiếp nhé.”
Có hôm sóng lớn, thuyền không về kịp. Thu đứng chờ đến khuya, khóa lớp học muộn hơn thường lệ. Người ta hỏi:
- “Cô làm vậy được gì?”
Thu lau tay, phấn trắng vương đầy áo:
- “Được nhìn tụi nhỏ biết viết tên mình.”
Một lần, cơn bão quét qua. Trường tốc mái. Lớp học tối phải nghỉ. Tưởng chừng tan luôn. Nhưng tối hôm sau, Thu thấy mấy đứa nhỏ ngồi chờ trước sân nhà văn hóa, mỗi đứa cầm một quyển vở ướt.
Thu đứng lặng. Rồi cô mở cửa, bật đèn pin, viết bài học đầu tiên sau bão lên tấm gỗ cũ.
“Không phải ánh sáng nào cũng đến từ đèn lớn.
Có ánh sáng đến từ bàn tay dính phấn, nhưng đủ soi một đời người”



