BÀN TAY GIỮ NHỊP THỞ GIỮA RANH GIỚI SỰ SỐNG
Ký ức về một ca cấp cứu căng thẳng, nơi người y tá phải hỗ trợ duy trì sự sống cho thương binh trong điều kiện thiếu thốn và áp lực thời gian cực lớn.
Trạm phẫu dã chiến luôn có những khoảnh khắc mà không ai có thể quên.
Không phải vì tiếng động lớn.
Mà vì sự im lặng kéo dài trong lúc sinh tử.
Hôm đó, chị Trần Thị Hạnh đang trong ca trực thì một thương binh được đưa vào trong tình trạng rất nguy kịch.
Vết thương nặng.
Mất máu nhiều.
Sắc mặt tái nhợt.
Nhịp thở yếu và không ổn định.
Không ai nói nhiều.
Tất cả lập tức vào vị trí.
Ánh đèn dầu được điều chỉnh thấp xuống để tập trung cho ca cấp cứu.
Không gian trong lán phẫu trở nên căng thẳng hơn thường ngày.
Chị Hạnh đứng bên cạnh bàn cấp cứu.
Đôi tay chị không ngừng di chuyển.
Chuẩn bị dụng cụ.
Hỗ trợ bác sĩ.
Theo dõi tình trạng bệnh nhân.
Từng giây đều có ý nghĩa rất lớn.
Có những thời điểm, cả trạm phẫu gần như nín thở.
Chỉ còn tiếng bác sĩ chỉ đạo ngắn gọn.
Và tiếng thở yếu ớt của thương binh.
Một lần, nhịp thở của anh giảm xuống rất thấp.
Cả ekip lập tức tập trung cao độ hơn.
Chị Hạnh giữ chắc dụng cụ trong tay.
Không để bất kỳ sai sót nào xảy ra.
Thời gian lúc đó dường như chậm lại.
Nhưng công việc thì không được phép chậm theo.
Sau một khoảng thời gian rất căng thẳng, nhịp thở của người lính dần ổn định hơn.
Không gian trong lán phẫu nhẹ đi một chút.
Nhưng không ai rời vị trí.
Vì ca cấp cứu vẫn chưa kết thúc hoàn toàn.
Đến khi mọi chỉ số tạm ổn định, mọi người mới có thể thở nhẹ.
Chị Hạnh lùi lại một bước nhỏ.
Đôi tay mỏi rã rời.
Nhưng ánh mắt vẫn không rời giường bệnh.
Bởi chị hiểu rằng trong chiến tranh, sự ổn định chỉ là tạm thời.
Sau này, chị thường nhắc lại khoảnh khắc đó và nói:
“Giữ được một nhịp thở cũng là giữ lại một cuộc đời. Có những lúc, chúng tôi chỉ biết cố gắng đến tận giây cuối cùng.”



