Cựu chiến binh

BÀN TAY GIỮA TIẾNG PHÁO

Từ những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ đến những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc, bác Lê Quang Đàn – người lính quân y thuộc Bộ Tư lệnh Pháo binh, Lữ đoàn 328 – đã lặng thầm chăm sóc thương binh giữa chiến trường Lạng Sơn khốc liệt.

Thanh Hóa27/02/2026Hoàng Thị Ngọc Diệp (Đoàn Thanh niên phường Sầm Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 2 năm 1975, khi đất nước đang ở thời khắc quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bác lên đường nhập ngũ. Là chiến sĩ quân y trong lực lượng pháo binh, bác hiểu rằng phía sau mỗi loạt pháo là những hiểm nguy luôn rình rập.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội. Từ năm 1978 đến 1982, khi tình hình biên giới phía Bắc diễn biến căng thẳng, bác có mặt tại chiến trường Lạng Sơn – một trong những nơi ác liệt nhất thời điểm ấy.

Chiến trường pháo binh không chỉ là tiếng nổ rung chuyển núi rừng, mà còn là nơi thương binh cần được cấp cứu khẩn trương. Là quân y, bác phải luôn sẵn sàng. Giữa tiếng pháo dội, giữa khói bụi và đất đá, những bàn tay quân y phải nhanh chóng cầm máu, băng bó, sơ cứu, chuyển thương.

Có những ca cứu chữa diễn ra ngay bên trận địa. Có những đêm dài trong lán dã chiến, ánh đèn mờ chiếu lên gương mặt căng thẳng của người quân y. Mỗi sinh mạng được giữ lại là một niềm vui thầm lặng.

Pháo binh là “hỏa lực thép”, còn quân y là “lá chắn mềm” bảo vệ sự sống. Trong tiếng pháo vang rền nơi biên cương, bác đã lặng lẽ làm công việc của mình – không ồn ào, nhưng đầy trách nhiệm.

Từ năm 1975 đến tháng 6 năm 1982, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Những năm tháng ấy có thể không dài bằng một đời binh nghiệp, nhưng đủ để ghi dấu một tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÀN TAY GIỮA TIẾNG PHÁO | Câu chuyện thời hoa lửa