Bài viết

Bàn Tay Gỗ Và Những Mầm Xanh Trên Đất Chết

Hưng Yên01/01/2026Đỗ Thanh Nhàn (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là tiếng nổ ngừng vang. Là một người lính công binh, sau năm 1975, nhiệm vụ của tôi không phải là tiến công vào đồn bốt địch mà là đối mặt với những "kẻ thù giấu mặt" dưới lòng đất: bom bi, mìn lá, đạn pháo chưa nổ còn sót lại trên những cánh đồng quê hương. Trong một lần rà phá tại vùng đất đỏ Đông Nam Bộ năm 1978, một quả mìn lân tinh đã cướp đi cánh tay phải của tôi khi tôi mới ngoài 20 tuổi.

Trở về với một ống tay áo trống trải, tôi đã từng rơi vào tuyệt vọng. Ở vùng quê thuần nông này, mất đi cánh tay thuận nghĩa là mất đi sức lao động chính. Nhưng nhìn những hố bom loang lổ và những vạt đất hoang tàn vì hóa chất, tôi tự hỏi: "Đồng đội mình đã ngã xuống để giữ đất, lẽ nào mình lại để đất chết vì sợ hãi?". Tôi nhờ một người thợ mộc trong làng đốn một khúc gỗ mít thật chắc, đẽo gọt thành một Bàn Tay Gỗ đơn giản, có thể buộc chặt vào khớp vai để giữ cán cuốc.

Những ngày đầu, bàn tay gỗ ấy làm vai tôi sưng tấy, rướm máu. Mỗi nhát cuốc giáng xuống đất cứng là một cơn đau xuyên thấu tâm can. Nhưng tôi không dừng lại. Tôi bắt đầu cải tạo mảnh vườn hoang, rồi đến những khu vực trước đây là trận địa đầy dây thép gai. Tôi dùng bàn tay trái lành lặn để gieo hạt, và dùng bàn tay gỗ để làm điểm tựa khai phá. Người dân trong xã ban đầu nhìn tôi với ánh mắt thương hại, nhưng sau đó họ đã cùng tôi ra đồng khi thấy những mầm xanh đầu tiên nhú lên từ vùng đất đầy mảnh đạn.

Nhiều năm trôi qua, cánh đồng "đất chết" năm xưa giờ đã thành vườn cây ăn trái xum xuê. Bàn tay gỗ của tôi theo thời gian đã mòn vẹt, lên màu bóng loáng của nhựa cây và mồ hôi. Nó không chỉ giúp tôi nuôi sống gia đình mà còn trở thành biểu tượng cho sự hồi sinh của vùng đất này. Câu chuyện của tôi là lời khẳng định rằng: Vết thương chiến tranh có thể làm chúng ta khuyết tật về cơ thể, nhưng nếu còn niềm tin và ý chí, chúng ta vẫn có thể biến những hố bom thành màu xanh của sự sống, biến nỗi đau thành hoa trái dâng cho đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn