Bàn tay khâu áo giữa rừng già và tình quân dân thắm thiết
Giữa đại ngàn Trường Sơn thâm thẫm, những người nữ quân y và hậu nhập như chị Hồ Thị Lan đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho biết bao thế hệ chiến sĩ ra tiền tuyến. Nhập ngũ khi vừa tròn tuổi mười chín, chị Lan mang theo tình yêu quê hương da diết cùng sự ân cần của người phụ nữ miền Trung vào từng nhiệm vụ chăm sóc thương bệnh binh. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu tù mờ bên góc hầm dã chiến nồng khét mùi thuốc súng, chị kiên nhẫn vá lại từng vết rách trên chiếc áo trấn thủ sờn vai của các người lính trẻ trước giờ xuất quân. Bàn tay khéo léo của chị không chỉ khâu lành những vết rách vải áo mà còn dịu dàng băng bó, xoa dịu nỗi đau thể xác cho hàng trăm thương binh vượt qua ranh giới sinh tử. Trong những đợt oanh tạc dữ dội của máy bay địch, khi căn hầm dã chiến rung chuyển bần bật và đất đá rơi lả tả, chị vẫn bình tĩnh lấy thân mình che chắn cho thương binh nặng, kiên quyết giữ vững từng giọt máu và hơi thở cho đồng đội. Có những mùa khô thiếu nước ngọt trầm trọng, chị không ngại đi bộ hàng cây số vượt qua các tọa độ bom dội để hứng từng giọt nước khe núi về nấu cháo, pha thuốc cho chiến sĩ. Tình thương bao la cùng sự tận tụy thầm lặng của chị Lan đã thắp lên ngọn lửa ấm áp giữa lòng rừng sâu, tiếp thêm niềm tin mãnh liệt cho người lính vững tay súng xông lên đánh đuổi kẻ thù. Trở về sau ngày đất nước trọn niềm vui, chị vẫn tiếp tục cống hiến cho y tế địa phương, để lại trong lòng đồng đội một hình ảnh người nữ chiến sĩ hậu phương trọn vẹn nghĩa tình.



