Bàn tay không còn nắm ai cả
Họ từng nắm tay nhau trong những lúc khó khăn nhất.
Không cần nói.
Chỉ cần một cái nắm tay
là đủ để biết rằng mình không một mình.
Nhưng một ngày,
bàn tay ấy không còn.
Anh đưa tay ra theo thói quen.
Chỉ chạm vào khoảng không.
Không có ai.
Anh giữ nguyên tư thế ấy một lúc.
Không rút lại ngay.
Như thể hy vọng rằng
cảm giác cũ sẽ quay lại.
Nhưng không.
Anh từ từ hạ tay xuống.
Không vội.
Không đột ngột.
Và trong khoảnh khắc ấy,
anh hiểu rằng—
có những điều từng rất thật
nhưng không tồn tại mãi.
Và việc chấp nhận điều đó
không làm chúng mất đi ý nghĩa.


