Bàn tay không còn nguyên vẹn
Đinh Chươn (sinh năm 1945), quê xã Kông Lơng Khơng, tỉnh Gia Lai, tham gia lực lượng du kích Xã Đông Nam - Huyện 2 trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trên cương vị Tiểu đội trưởng du kích, ông trực tiếp thực hiện nhiều nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ căn cứ cách mạng. Tháng 7 năm 1968, trong khi làm nhiệm vụ tại xã Đông Nam - Huyện 2 (Gia Lai), ông bị thương với vết thương xuyên bàn tay trái làm gãy ngón tay giữa và một vết thương ở mông phải. Ông được công nhận là thương binh với tỷ lệ thương tật 35%, ghi dấu tinh thần kiên cường của lực lượng du kích địa phương trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Có những người cầm súng bằng cả đôi tay.
Và cũng có những người, sau chiến tranh, chỉ còn lại một bàn tay không còn nguyên vẹn để kể về những năm tháng đã đi qua.
Ông Đinh Chươn là một trong những người như vậy.
Là Tiểu đội trưởng du kích xã Đông Nam, ông cùng đồng đội ngày đêm bám làng, giữ đường liên lạc, bảo vệ cơ sở cách mạng và tham gia nhiều nhiệm vụ giữa vòng vây của địch. Với người du kích, mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt hiểm nguy, nhưng không ai lùi bước.
Tháng 7 năm 1968, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại xã Đông Nam, đơn vị của ông bất ngờ gặp hỏa lực đối phương. Giữa làn đạn dày đặc, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy đồng đội rút khỏi khu vực nguy hiểm. Một viên đạn xuyên qua bàn tay trái, làm gãy ngón tay giữa, đồng thời một mảnh đạn khác găm vào vùng mông phải.
Được đồng đội đưa ra khỏi trận địa, ông giữ lại mạng sống nhưng không còn giữ được đôi bàn tay lành lặn như trước. Những cơn đau mỗi khi trái gió trở trời trở thành ký ức không bao giờ phai của người lính du kích.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động và dựng xây cuộc sống bằng chính nghị lực của mình. Bàn tay mang thương tích không còn khỏe mạnh, nhưng vẫn đủ để cầm cuốc, trồng cây, dựng nhà và nuôi dạy con cháu.
Với nhiều người, bàn tay là công cụ lao động.
Với ông Đinh Chươn, bàn tay ấy còn là minh chứng sống cho một thời tuổi trẻ đã gửi trọn nơi chiến trường. Dấu vết chiến tranh còn hằn trên từng ngón tay, nhưng điều còn đọng lại sâu sắc hơn là ý chí không khuất phục của người du kích Tây Nguyên, luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ quê hương và Tổ quốc.


