Bài viết

BÀN TAY KHÔNG KỊP RUN TRONG CA CẤP CỨU ĐẶC BIỆT

Ký ức về một ca cấp cứu khẩn cấp, khi mọi thao tác phải được thực hiện chính xác tuyệt đối trong điều kiện thiếu thốn và áp lực cao.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ca cấp cứu hôm đó đến bất ngờ.

Không có thời gian chuẩn bị.

Tiếng hô từ ngoài rừng vọng vào trạm phẫu rất gấp:

“Thương binh nặng! Cần cấp cứu ngay!”

Cửa lều vừa mở, cáng đã được đưa vào.

Một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng ở vùng bụng và mất nhiều máu.

Không khí trong trạm phẫu lập tức trở nên căng thẳng.

Bác sĩ chỉ nói ngắn gọn:

“Chuẩn bị ca đặc biệt. Nhanh!”

Bác Lê Thị Mai lập tức vào vị trí.

Dụng cụ được đặt ra trong ánh đèn dầu yếu ớt.

Không có đủ ánh sáng như bệnh viện.

Không có đủ thiết bị hiện đại.

Chỉ có kinh nghiệm, sự bình tĩnh và đôi tay không được phép sai sót.

Bệnh nhân thở yếu dần.

Mạch rất yếu.

Mọi người đều hiểu tình huống đang rất nguy hiểm.

Bác Mai phải giữ tay thật chắc khi hỗ trợ bác sĩ.

Không được run.

Không được chậm.

Không được sai.

Chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến tính mạng người chiến sĩ.

Ngoài trời, tiếng bom lại vang lên xa xa.

Nhưng trong lều trạm phẫu, mọi âm thanh dường như biến mất.

Chỉ còn tiếng kim loại chạm nhau.

Tiếng hô ngắn gọn.

Và tiếng thở yếu ớt của người bệnh.

Ca cấp cứu kéo dài rất lâu.

Thời gian như ngưng lại.

Bác Mai gần như không cảm nhận được mình đã đứng bao lâu.

Chỉ biết rằng phải tiếp tục.

Phải giữ người chiến sĩ ấy ở lại.

Khi ca phẫu thuật tạm ổn định, cả trạm phẫu như nhẹ đi một nhịp.

Không ai nói gì ngay.

Chỉ nhìn nhau.

Một cái gật đầu nhỏ.

Một ánh mắt hiểu ý.

Người chiến sĩ trẻ sau đó được chuyển sang khu theo dõi.

Bác Mai ngồi xuống trong im lặng.

Hai bàn tay vẫn còn run nhẹ, nhưng không phải vì sợ.

Mà vì vừa đi qua một ranh giới rất mong manh giữa sự sống và cái chết.

Sau này, bác vẫn nhớ như in ca cấp cứu ấy.

Và bác thường nói:

“Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc mà bàn tay không được phép run, dù trái tim đang đập rất mạnh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn