BÀN TAY MẸ TRÊN CHIẾC BA LÔ
Ngày tiễn con lên đường, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ xếp lại chiếc ba lô cũ, vuốt phẳng từng nếp áo rồi đặt vào đó nắm cơm nếp còn ấm. Trước khi con đi, mẹ nắm tay con thật lâu, bàn tay gầy guộc nhưng rắn rỏi như muốn truyền thêm sức mạnh. Những năm chiến tranh, mỗi buổi chiều, mẹ lại ngồi trước hiên nhà, nhìn con đường đất dẫn ra đầu làng. Mẹ tin, chỉ cần còn tin thì con vẫn còn đâu đó giữa rừng sâu, vẫn đang chiến đấu vì Tổ quốc. Ngày nhận giấy báo tử, mẹ không gục ngã. Mẹ cẩn thận gấp lá
Ngày tiễn con lên đường, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ xếp lại chiếc ba lô cũ, vuốt phẳng từng nếp áo rồi đặt vào đó nắm cơm nếp còn ấm. Trước khi con đi, mẹ nắm tay con thật lâu, bàn tay gầy guộc nhưng rắn rỏi như muốn truyền thêm sức mạnh.
Những năm chiến tranh, mỗi buổi chiều, mẹ lại ngồi trước hiên nhà, nhìn con đường đất dẫn ra đầu làng. Mẹ tin, chỉ cần còn tin thì con vẫn còn đâu đó giữa rừng sâu, vẫn đang chiến đấu vì Tổ quốc.
Ngày nhận giấy báo tử, mẹ không gục ngã. Mẹ cẩn thận gấp lá thư cuối cùng của con, đặt lên bàn thờ, rồi tiếp tục sống, tiếp tục lao động, như một cách giữ con ở lại với cuộc đời. Bàn tay mẹ năm nào tiễn con đi, cũng chính là bàn tay nâng đỡ cả gia đình qua những năm tháng đau thương.


