Bàn tay mở đường thông ngầm dã chiến – Lê Qúy Tình
Họ và tên: Lê Qúy Tình
Năm sinh: 1948
Thời gian tại ngũ: Tháng 6 năm 1965 – Tháng 6 năm 1967
Đơn vị: Đội TNXP N47-113
Số GCN: 25172 (Cấp ngày 18/8/2008)
Tôi tên là Lê Qúy Tình, sinh năm 1948 tại xã Đồng Tiến. Tháng 6 năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi gạt niềm riêng hăng hái gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước, phục vụ tại Đội N47-113.
Bối cảnh công tác của đơn vị chúng tôi những năm 1965–1967 vô cùng gian khổ và ác liệt. Đơn vị N47-113 đảm nhận nhiệm vụ bám trụ tại các trọng điểm giao thông dã chiến, san lấp hố bom, gác ngầm và bảo đảm mạch máu giao thông cho các đoàn xe quân sự tiến vào miền Nam. Không quân giặc Mỹ ngày đêm rải thảm bom nổ chậm, bom napan nhằm phong tỏa các ngầm qua sông. Cuộc sống của người chiến sĩ TNXP gắn liền với những căn hầm dã chiến đào sâu dưới lòng đất, cơm ăn trộn vội với củ rừng, nước sinh hoạt khan hiếm nhưng tinh thần "Mạch máu giao thông không bao giờ tắc" luôn rực cháy trong tim.
Kỷ niệm khắc sâu nhất trong cuộc đời tôi là đợt giải tỏa đoạn ngầm dã chiến qua sông mùa mưa năm 1966. Trận bom Mỹ dội xuống lúc nửa đêm làm sạt lở toàn bộ hai bên bờ ngầm, nước sông dâng cao cuồn cuộn đe dọa chia cắt đoàn xe chở vũ khí. Nhận lệnh cấp báo, tôi cùng tiểu đội nam TNXP lao ra trọng điểm giữa làn mưa pháo sáng. Tay cầm cuốc xẻng, tay vác từng khối đá hộc lớn, chúng tôi miệt mài kè bờ, xếp đá lòng suối dưới làn nước chảy xiết. Lạnh tê dại toàn thân, mồ hôi hòa lẫn nước mưa làm mắt cay xè, nhưng tiếng động cơ xe thúc giục khiến không ai cảm thấy mệt mỏi. Sau 6 tiếng kiên cường bám trụ, con đường ngầm được khôi phục an toàn, đoàn xe rầm rộ xé màn đêm thẳng tiến vào mặt trận. Tháng 6 năm 1967, tôi hoàn thành nghĩa vụ TNXP trở về quê hương Đồng Tiến.



