Bàn tay năm ấy
Bàn tay năm ấy
Bàn tay Hằng giờ đã mềm hơn.
Không còn chai sạn như trước.
Nhưng nếu nhìn kỹ… vẫn thấy dấu vết.
Cô đặt tay lên bàn, nhớ lại những ngày đào đất.
Mỗi vết chai là một câu chuyện.
Mỗi vết xước là một kỷ niệm.
Con gái cầm tay cô:
“Tay mẹ ấm quá.”
Hằng cười.
Không nói rằng…
Có những ngày, bàn tay này đã lạnh đến mức không còn cảm giác.



