Bàn tay nắm chặt ngày chia tay
Nhưng cái nắm tay ngày ấy thì bác không bao giờ quên. Nó không chỉ là lời tạm biệt, mà còn là lời hứa – dù ở đâu, cũng sẽ sống và chiến đấu xứng đáng.
Bác Lưu Văn Hùng ở Hồng Bàng kể về ngày đơn vị chia quân, mỗi người một hướng. Đó là buổi sáng sớm, trời còn mờ sương, không khí yên tĩnh đến lạ.
Không có lời chia tay dài dòng. Mọi người chỉ bắt tay nhau, nhìn nhau thật lâu. Có người cười, có người quay mặt đi để giấu nước mắt.
Bác nhớ nhất là cái nắm tay của một người bạn thân. Hai người siết chặt tay nhau, không nói gì, nhưng như đã hiểu tất cả.
“Lúc đó, ai cũng biết có thể đây là lần cuối gặp nhau,” bác nói.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, bác tìm lại những người năm xưa. Có người còn, có người mất, có người không còn tin tức.
Nhưng cái nắm tay ngày ấy thì bác không bao giờ quên. Nó không chỉ là lời tạm biệt, mà còn là lời hứa – dù ở đâu, cũng sẽ sống và chiến đấu xứng đáng.
Giờ đây, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, bác Hùng vẫn giữ thói quen bắt tay thật chặt. Với bác, đó là cách để giữ lại một phần ký ức, một phần tình cảm của thời hoa lửa không bao giờ phai.



