Bàn tay người cứu thương
Thu là y tá chiến trường, đôi bàn tay nhỏ nhưng luôn vững vàng giữa những ca cấp cứu khẩn cấp. Có lúc vừa băng bó cho thương binh xong, cô lại lao ra trận địa để kéo thêm người bị thương về. Bom nổ, đất đá vùi lấp, nhưng Thu chưa từng chần chừ. Có đêm, cô thức trắng bên cáng thương, chỉ để giữ cho nhịp thở của một chiến sĩ trẻ không ngừng lại. Khi người lính tỉnh dậy, điều đầu tiên anh thấy là ánh mắt bình tĩnh của Thu, đủ để anh tin mình sẽ sống. Thu hy sinh trong một lần cứu thương dưới mưa
Thu là y tá chiến trường, đôi bàn tay nhỏ nhưng luôn vững vàng giữa những ca cấp cứu khẩn cấp. Có lúc vừa băng bó cho thương binh xong, cô lại lao ra trận địa để kéo thêm người bị thương về. Bom nổ, đất đá vùi lấp, nhưng Thu chưa từng chần chừ.
Có đêm, cô thức trắng bên cáng thương, chỉ để giữ cho nhịp thở của một chiến sĩ trẻ không ngừng lại. Khi người lính tỉnh dậy, điều đầu tiên anh thấy là ánh mắt bình tĩnh của Thu, đủ để anh tin mình sẽ sống.
Thu hy sinh trong một lần cứu thương dưới mưa bom. Đồng đội nhắc về cô như nhắc về “đôi bàn tay giữ sự sống”. Trong thời hoa lửa, có những người không cầm súng ra trận, nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao và thiêng liêng không kém.


