Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÀN TAY NGƯỜI LÍNH DỰNG NÊN MÀU XANH

Nghệ An08/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có người từng nói rằng, đôi bàn tay của người lính sinh ra để cầm súng. Nhưng đối với cựu chiến binh Đường Xuân Tam, sau ngày đất nước thống nhất, chính đôi bàn tay ấy lại tiếp tục làm nên một chiến công khác – gieo màu xanh trên những vùng đất cằn cỗi của quê hương.

Nếu như trong chiến tranh, bàn tay ông siết chặt khẩu súng AK giữa khói lửa Quảng Trị, giữ vững cao điểm 544, bắn rơi trực thăng Mỹ và hai lần được phong tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ", thì trong thời bình, cũng chính đôi bàn tay ấy ngày ngày cầm cuốc, cầm rựa, cầm xẻng để dựng xây cuộc sống mới.

Ông Tam thường kể rằng, những ngày đầu lên khai hoang ở vùng Chóp Vàng, nơi đây gần như chỉ là những quả đồi hoang phủ đầy lau lách và cây dại. Không điện, không đường, không nhà cửa. Muốn có đất sản xuất thì phải tự mình phát rừng, đào gốc, nhặt từng hòn đá, san từng khoảng đất nhỏ.

Mỗi buổi sáng, khi mặt trời còn chưa lên khỏi sườn đồi, ông và vợ đã có mặt ngoài nương. Tiếng rựa phát cây, tiếng cuốc bổ xuống nền đất khô cứng vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Hết ngày này sang ngày khác, công việc cứ lặp đi lặp lại với biết bao vất vả.

Có những hôm, bàn tay rớm máu vì cầm cuốc quá lâu.

Có những ngày, vết thương chiến tranh tái phát khiến chân trái đau buốt, lưng nhức mỏi.

Nhưng người lính năm nào chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dừng lại.

Ông từng tâm sự:

"Ngày còn chiến tranh, mình đào công sự để giữ đất nước. Hòa bình rồi, mình đào đất để dựng cuộc sống. Dù cầm súng hay cầm cuốc thì cũng đều là cống hiến cho Tổ quốc."

Đó là cách nghĩ rất giản dị, nhưng đã theo ông suốt cả cuộc đời.

Những khoảng đất đầu tiên được khai phá bắt đầu được phủ lên màu xanh của sự sống. Ông lựa chọn trồng các loại cây phù hợp với điều kiện tự nhiên của vùng đồi, đồng thời kết hợp chăn nuôi và đào ao thả cá để tăng thêm nguồn thu nhập.

Mỗi cây non được trồng xuống đều mang theo niềm hy vọng.

Mỗi mùa cây lớn thêm là một mùa cuộc sống của gia đình khấm khá hơn.

Ông bảo rằng, nhìn cây lớn lên cũng giống như nhìn những đứa con của mình trưởng thành.

Muốn cây khỏe thì phải chăm bón.

Muốn con nên người thì phải dạy dỗ.

Không có thành quả nào đến trong một sớm một chiều.

Chính sự cần cù và kiên nhẫn đã giúp gia đình ông từng bước vượt qua những năm tháng khó khăn nhất.

Điều đáng quý ở ông Tam là chưa bao giờ xem lao động là điều nặng nhọc hay thấp kém. Với ông, lao động là niềm tự hào của người lính sau chiến tranh. Ông luôn giữ tác phong nhanh nhẹn, kỷ luật và cẩn trọng như những ngày còn trong quân ngũ. Làm việc gì cũng đến nơi đến chốn, không qua loa, không ngại việc khó.

Những người dân trong vùng vẫn nhớ hình ảnh người cựu chiến binh cần mẫn trên đồi từ sáng sớm đến chiều muộn. Dù nắng gắt hay mưa rừng, ông vẫn miệt mài với công việc. Không chỉ chăm lo phát triển kinh tế gia đình, ông còn sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm sản xuất với bà con, động viên mọi người cùng khai hoang, cải tạo đất và vươn lên thoát nghèo.

Ông luôn tin rằng, một vùng quê chỉ thật sự đổi thay khi mỗi người dân đều biết lao động và biết yêu mảnh đất mình đang sống.

Nhiều năm trôi qua, vùng Chóp Vàng ngày nào đã khoác lên mình màu xanh của cây trái. Những đồi đất cằn cỗi đã trở thành những khu vườn, những ao cá và những diện tích sản xuất mang lại nguồn thu nhập ổn định.

Mỗi lần đứng trên ngọn đồi nhìn xuống, ông Tam không nghĩ đến những gian khổ mình đã trải qua.

Ông chỉ thấy vui vì mồ hôi của mình đã không uổng phí.

Niềm vui ấy cũng giống như cảm giác năm xưa khi hoàn thành một trận đánh.

Chỉ khác rằng, nếu chiến tranh mang lại chiến thắng trước kẻ thù thì lao động mang lại cuộc sống ấm no cho gia đình và góp phần làm đẹp thêm quê hương.

Đối với ông, màu xanh của cây lá cũng chính là màu xanh của hòa bình.

Đó là màu xanh được đổi bằng mồ hôi của những người đã đi qua chiến tranh nhưng không chấp nhận dừng lại sau chiến thắng.

Ngày nay, khi kể chuyện với đoàn viên, thanh niên, ông thường giơ đôi bàn tay đã chai sạn của mình và mỉm cười:

"Ngày trước đôi tay này cầm súng. Hôm nay đôi tay này trồng cây. Bác thấy cả hai việc đều đáng tự hào như nhau."

Câu nói giản dị ấy đã trở thành thông điệp sâu sắc về giá trị của lao động, về tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ của người lính Cụ Hồ.

Bởi với ông Đường Xuân Tam, người lính chỉ thật sự hoàn thành sứ mệnh khi biết tiếp tục xây dựng đất nước trong hòa bình bằng chính đôi bàn tay lao động của mình.

Thông điệp gửi thế hệ trẻ

"Đừng nghĩ rằng chỉ những việc lớn mới làm nên giá trị. Một cái cây được trồng, một cánh đồng được chăm sóc, một công việc được làm bằng tất cả trách nhiệm cũng là góp phần xây dựng quê hương. Các cháu hãy yêu lao động, yêu thiên nhiên và biết tạo ra những giá trị tốt đẹp bằng chính đôi bàn tay và khối óc của mình. Màu xanh của quê hương hôm nay chính là thành quả từ mồ hôi của biết bao thế hệ đi trước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÀN TAY NGƯỜI LÍNH DỰNG NÊN MÀU XANH | Câu chuyện thời hoa lửa