Bàn tay người mẹ
Đôi bàn tay mẹ ngày càng chai sần vì ngày đêm giã gạo, vá áo, chăm ruộng. Mỗi lần nhận thư con, mẹ lại vuốt nhẹ lên từng dòng chữ như chạm vào khuôn mặt con trai. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, mẹ chưa bao giờ để con phải lo lắng. Bà luôn viết rằng quê nhà vẫn bình yên. Tình mẹ là hậu phương vững chắc nhất của người lính.
Đôi bàn tay mẹ ngày càng chai sần vì ngày đêm giã gạo, vá áo, chăm ruộng. Mỗi lần nhận thư con, mẹ lại vuốt nhẹ lên từng dòng chữ như chạm vào khuôn mặt con trai. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, mẹ chưa bao giờ để con phải lo lắng. Bà luôn viết rằng quê nhà vẫn bình yên. Tình mẹ là hậu phương vững chắc nhất của người lính.



