Bàn tay người mẹ
Ở một vùng quê Bắc Giang, có một người mẹ suốt ba cuộc kháng chiến đều tiễn những người con của mình lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mỗi lần chia tay, bà chỉ lặng lẽ sửa lại cổ áo, chuẩn bị ít lương khô rồi dặn các con phải đoàn kết, dũng cảm và giữ gìn danh dự quê hương.
Ở hậu phương, bà tích cực tham gia sản xuất, nuôi quân và vận động nhân dân đóng góp lương thực cho tiền tuyến. Dù nhiều lần nhận tin con bị thương, bà vẫn kiên cường động viên các gia đình khác tiếp tục tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng.
Ngày đất nước thống nhất, không phải tất cả những người con đều trở về. Trước bàn thờ liệt sĩ của gia đình, bà chỉ lặng lẽ thắp nén hương rồi tiếp tục tham gia các hoạt động tri ân tại địa phương. Đối với bà, sự hy sinh của con mình cũng là sự hy sinh vì độc lập của cả dân tộc.
Hình ảnh người mẹ Bắc Giang năm ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, đức hy sinh và sức mạnh của hậu phương trong những năm tháng thời hoa lửa.


