Bàn tay người mẹ
Trước ngày nhập ngũ, mẹ lặng lẽ khâu lại chiếc áo cho con.
Đường kim của mẹ không thật đều vì đôi mắt đã mờ.
Bà vừa khâu vừa dặn:
"Ra chiến trường nhớ thương đồng đội như anh em trong nhà."
Người con chỉ biết gật đầu.
Chiếc áo theo anh qua bao chiến dịch.
Mỗi lần chạm vào đường chỉ nơi vai áo, anh lại nhớ đến đôi bàn tay gầy guộc của mẹ.
Tình yêu của mẹ không chỉ ở lời dặn, mà còn trong từng mũi chỉ âm thầm theo bước chân người lính.


