Bàn tay người y tá
Bàn tay người y tá
Chị Liên là y tá của một trạm quân y dã chiến.
Công việc của chị không có giờ giấc. Ngày hay đêm, cứ có người bị thương là chị có mặt.
Có những lúc, thuốc men thiếu thốn, điều kiện sơ sài. Chị chỉ có thể làm những điều cơ bản nhất.
Một chiến sĩ trẻ nắm tay chị, hỏi nhỏ:
“Em có ổn không chị?”
Chị nhìn vào mắt cậu, trả lời:
“Ổn. Cố lên.”
Đôi khi, lời nói ấy không chỉ dành cho người bệnh, mà cũng là cách chị tự động viên mình.
Có người sau đó bình phục. Có người thì không.
Nhưng với mỗi người, chị đều tận tâm như nhau.
Nhiều năm sau, có người tìm về gặp lại chị, chỉ để nói một câu:
“Hồi đó, em nhớ bàn tay chị.”
Không phải vì thuốc, mà vì sự ấm áp giữa những lúc khó khăn nhất.



