Bài viết

Bàn tay người y tá

Lạng Sơn04/07/2026Hứa Mạnh (xã công sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng pháo vẫn dội từng hồi vào vách núi.

Trong căn hầm cứu thương lợp bằng nứa, ánh đèn bão chập chờn theo từng cơn gió. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ, người y tá trẻ tên Thu đang băng bó cho một chiến sĩ vừa được đưa từ trận địa về.

Đôi bàn tay chị run lên vì lạnh và mệt. Đã ba ngày ba đêm, chị gần như không chợp mắt.

Người chiến sĩ cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên.

Thu vừa băng vết thương vừa nhẹ nhàng nói:

– Ráng lên đồng chí. Trận đánh còn cần đồng chí trở lại.

Anh lính mỉm cười yếu ớt.

– Nếu tôi không kịp trở lại thì sao?

Thu khựng lại.

Chị nhìn thật sâu vào đôi mắt người lính.

– Thì chúng tôi sẽ thay đồng chí giữ lấy sự sống của những người khác.

Một lát sau, thương binh tiếp theo được đưa vào.

Thu lại chạy đến.

Bàn tay chị chưa bao giờ biết nghỉ.

Nhiều năm sau, người chiến sĩ năm ấy tìm gặp lại chị.

Ông cúi đầu thật thấp.

– Hôm đó, chị không chỉ cứu một người lính.

Chị đã cứu cả một gia đình.

Thông điệp: Có những người chiến đấu không cầm súng, nhưng vẫn góp phần làm nên chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn